Bài viết

Tiếng Sóng Hát Khúc Khải Hoàn Bên Dòng Sông Cái Lớn

Hưng Yên27/12/2025Nguyễn Thị Ngoan (Trường TH và THCS Tây Đô)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tiếng Sóng Hát Khúc Khải Hoàn Bên Dòng Sông Cái Lớn

Vùng đất Chương Thiện những ngày đầu năm 1973 không hề có lấy một phút bình yên như cái tên vốn có của nó. Khi hiệp định Paris vừa mới ráo mực, trong khi cả miền Bắc và nhiều nơi ở miền Nam đang nín thở chờ đợi một nền hòa bình thực sự, thì tại "cái rốn" của vùng Tây Nam Bộ này, tiếng súng chưa bao giờ dứt. Chương Thiện lúc bấy giờ được ví như một "bàn cờ người" nghiệt ngã, nơi mà mỗi bờ kinh, mỗi rặng dừa nước đều thấm đẫm máu và mồ hôi của những người con giữ đất.

Chương Thiện có một vị trí chiến lược vô cùng đặc biệt, là "ngã ba" nối liền các tỉnh Cần Thơ, Rạch Giá, Sóc Trăng và Bạc Liêu. Đối với chính quyền Sài Gòn, đây là cái chốt cửa để bảo vệ vùng lõi miền Tây và ngăn chặn sự thâm nhập của quân giải phóng từ căn cứ U Minh ra. Với ta, đây là địa bàn bàn đạp, là nơi cung cấp sức người sức của cho cuộc kháng chiến trường kỳ. Chính vì thế, ngay sau khi Hiệp định Paris có hiệu lực, Nguyễn Văn Thiệu đã điên cuồng tung quân thực hiện kế hoạch "tràn ngập lãnh thổ", mà trọng điểm chính là nhắm vào Chương Thiện.

Đêm ở kinh Thác Lác mịt mùng khói súng. Dưới ánh sáng hỏa châu lập lòe, những người lính Quân khu 9 đang bí mật chuyển quân. Trong lòng họ là một sự phẫn nộ kìm nén. Kẻ thù đã bội ước, chúng cắm cờ, lấn chiếm, dựng đồn bốt ngay trên những mảnh ruộng vừa mới được giải phóng. Lệnh từ Bộ Tư lệnh Quân khu 9 truyền đi đanh thép: "Phải đánh! Đánh để giữ vững thành quả cách mạng, đánh để bắt đối phương phải thi hành hiệp định".

Trận quyết chiến chiến lược tại Chương Thiện không phải là một trận đánh dàn trận theo kiểu chính quy hiện đại với xe tăng hay máy bay rầm rộ, mà là một cuộc đấu trí, đấu lực bền bỉ suốt gần một năm trời. Đó là cuộc chiến của những "con sóc" miền Tây, những chiến sĩ đặc công thủy tinh nhuệ ẩn mình dưới dòng sông Cái Lớn, là những bà mẹ hậu phương âm thầm nuôi giấu cán bộ ngay dưới tầm mắt của địch.

Sự khốc liệt lên đến đỉnh điểm khi địch tập trung một lực lượng khổng lồ gồm hàng chục tiểu đoàn, có sự hỗ trợ tối đa của pháo binh và không quân, mở cuộc hành quân lớn vào vùng lõi Chương Thiện. Chúng muốn dùng sức mạnh hỏa lực để đè bẹp ý chí của quân dân ta. Nhưng chúng đã lầm. Vùng đất sình lầy này không phải là nơi dành cho những cỗ máy chiến tranh cồng kềnh. Mỗi bước chân của quân địch đều rơi vào những trận địa chông mìn, những ổ phục kích xuất quỷ nhập thần.

Người ta kể lại rằng, trong những ngày rực lửa ấy, các chiến sĩ của Sư đoàn 4, Sư đoàn 1 cùng quân dân địa phương đã dựa vào địa hình kinh rạch chằng chịt để tạo ra một thế trận thiên la địa võng. Địch tiến vào thì ta lùi, địch sơ hở thì ta đánh tỉa, đêm xuống ta lại tập kích vào các đồn bốt mới lập. Những trận đánh ở Vĩnh Viễn, Long Mỹ, Hòa Lựu đã trở thành nỗi khiếp nhược của quân đội Sài Gòn. Những cái tên địa danh vốn hiền hòa bỗng chốc trở thành biểu tượng của lòng quả cảm.

Giữa những làn đạn xé không trung, tinh thần "thép" của người dân miền Tây rực sáng hơn bao giờ hết. Có những bà mẹ một tay chèo xuồng đưa thương binh qua sông dưới làn mưa bom, có những em bé liên lạc băng qua cánh đồng trắng xóa vôi bột và dây kẽm gai để đưa tin mật. Chiến thắng Chương Thiện không chỉ được viết bằng súng đạn, mà còn được viết bằng những trái tim không biết sợ hãi.

Khi mùa khô năm 1973 dần qua đi, thế trận trên chiến trường Chương Thiện đã thay đổi căn bản. Những cuộc hành quân lấn chiếm của địch bị bẻ gãy hoàn toàn. Hàng ngàn tên địch bị loại khỏi vòng chiến đấu, hàng trăm đồn bốt bị san phẳng. "Cánh cửa thép" mà địch dày công xây dựng đã bị đập tan. Tiếng súng thưa dần cũng là lúc quân dân ta ca khúc khải hoàn, vùng giải phóng được mở rộng, tạo đà cho những chiến dịch lớn hơn về sau.

Chiến thắng Chương Thiện mang một ý nghĩa lịch sử sâu sắc, vượt ra ngoài tầm vóc của một chiến dịch địa phương. Nó là câu trả lời đanh thép của quân và dân ta trước âm mưu xé bỏ Hiệp định Paris của kẻ thù. Nó chứng minh một chân lý rạng ngời: khi lòng dân đã hòa làm một với ý chí cách mạng, thì không một sức mạnh bạo tàn nào có thể khuất phục. Chiến thắng này cũng đã đúc kết nên những bài học quý báu về nghệ thuật chiến tranh nhân dân, về cách đánh "hai chân, ba mũi" độc đáo của cách mạng miền Nam.

Giờ đây, nếu bạn có dịp trở lại vùng đất Hậu Giang, Kiên Giang, ghé thăm lại những dòng kinh năm xưa ở Chương Thiện, bạn sẽ thấy một màu xanh ngút ngàn của lúa và khói bếp yên bình từ những nếp nhà mới. Dòng sông Cái Lớn vẫn lững lờ trôi, mang theo phù sa bồi đắp cho dải đất chín rồng. Nhưng trong rì rào của sóng nước, dường như vẫn còn vang vọng hào khí của những ngày "nếm mật nằm gai", vang vọng tiếng reo hò chiến thắng của cha ông một thời oanh liệt.

Câu chuyện về Chương Thiện sẽ mãi là một chương vàng trong pho sử liệu của dân tộc. Đó không chỉ là câu chuyện về những trận đánh, mà là câu chuyện về tình đất, tình người, về niềm tin sắt đá vào ngày độc lập, thống nhất. Những người lính năm ấy, có người còn, có người đã nằm lại dưới lòng đất mẹ, nhưng chiến công của họ đã hóa thân vào từng tấc đất, nhành cây, để hôm nay và mai sau, mỗi khi nhắc đến Chương Thiện, người ta lại nhắc đến một biểu tượng của lòng kiên trung và bất khuất.

Khói súng đã tan từ lâu, nhưng bài ca khải hoàn bên dòng sông Cái Lớn thì vẫn còn mãi, như một lời nhắc nhở thế hệ mai sau về giá trị của hòa bình và cái giá của sự tự do mà lớp lớp tiền nhân đã không tiếc máu xương để đánh đổi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn