TIẾNG SÓNG VÀ LỜI NHẮN
TIẾNG SÓNG VÀ LỜI NHẮN
Đêm ấy, biển rất yên.
Trên một hòn đảo xa, Khánh ngồi bên bờ kè, nhìn những con sóng bạc đầu.
Anh vừa nhận được tin nhắn từ em trai:
“Anh ơi, bao giờ anh về?”
Khánh nhìn màn hình rồi cười.
Anh trả lời:
“Khi hoàn thành nhiệm vụ, anh sẽ về.”
Nhưng sau khi gửi tin, anh vẫn ngồi im.
Anh biết ngoài kia còn rất nhiều người lính đang làm nhiệm vụ giống mình.
Họ cũng có gia đình.
Cũng có người đang chờ.
Sáng hôm sau, Khánh cùng đồng đội bắt đầu công việc.
Họ kiểm tra thiết bị.
Tuần tra.
Chăm sóc cây xanh.
Hỗ trợ người dân trên đảo.
Công việc cứ lặp lại từng ngày.
Có người từng hỏi Khánh:
— Làm những việc giống nhau mỗi ngày có thấy chán không?
Khánh cười:
— Không.
— Vì sao?
— Vì biển mỗi ngày đều khác.
Người kia bật cười.
Khánh nhìn ra xa.
— Với lại, nhiệm vụ có thể giống nhau, nhưng trách nhiệm thì chưa bao giờ là chuyện nhỏ.
Buổi tối, đơn vị tổ chức một buổi sinh hoạt về lịch sử.
Khánh ngồi cùng những chiến sĩ trẻ.
Người chỉ huy nhắc đến Gạc Ma, ngày 14 tháng 3 năm 1988.
Căn phòng im lặng.
Ông nói:
— 64 cán bộ, chiến sĩ Hải quân Nhân dân Việt Nam đã hy sinh.
Một chiến sĩ trẻ hỏi:
— Thưa thủ trưởng, chúng ta cần nhớ điều gì nhất?
Người chỉ huy trả lời:
— Nhớ rằng hòa bình không tự nhiên mà có.
Khánh nhìn những người lính trẻ.
Anh biết họ sẽ là những người tiếp tục nhiệm vụ sau này.
Sau buổi sinh hoạt, một chiến sĩ trẻ đi cùng Khánh ra ngoài.
Anh hỏi:
— Anh Khánh, anh có bao giờ nghĩ đến chuyện mình có thể gặp nguy hiểm không?
Khánh trả lời:
— Có.
— Anh có sợ không?
Khánh im lặng một lúc.
— Có.
Người chiến sĩ ngạc nhiên.
Khánh cười:
— Người lính cũng là con người. Nhưng sợ không có nghĩa là bỏ cuộc.
Anh nhìn ra biển.
— Điều quan trọng là khi đứng trước khó khăn, mình vẫn biết mình phải làm gì.
Đêm xuống.
Khánh lại ngồi bên bờ kè.
Tiếng sóng vỗ đều.
Anh nhớ đến những người đã hy sinh.
Anh nghĩ về gia đình họ.
Và nghĩ về gia đình mình.
Anh lấy điện thoại.
Mẹ gửi một tin nhắn:
“Ngoài đó gió lớn không con?”
Khánh trả lời:
“Gió hơi mạnh thôi mẹ. Con vẫn khỏe.”
Mẹ nhắn lại:
“Nhớ giữ sức khỏe.”
Khánh nhìn dòng chữ ấy rất lâu.
Anh không nói với mẹ rằng tối nay biển đang động.
Anh không muốn mẹ lo.
Nhiều năm sau, Khánh rời quân ngũ.
Anh trở về quê.
Nhưng mỗi khi nghe tiếng sóng, anh lại nhớ Trường Sa.
Một ngày, con trai anh hỏi:
— Bố từng ở biển thật à?
Khánh gật đầu.
— Ừ.
— Bố có sợ không?
Khánh cười.
— Có lúc.
— Vậy sao bố vẫn đi?
Khánh nhìn con.
— Vì có những việc nếu mình không làm thì sẽ có người khác phải làm.
Cậu bé hỏi:
— Bố có nhớ biển không?
Khánh nhìn ra xa.
— Nhớ.
Nhiều năm sau nữa, con trai Khánh lớn lên.
Cậu trở thành kỹ sư hàng hải.
Trong một lần tham gia nghiên cứu ngoài biển, cậu đứng trên boong tàu và nhớ lời cha:
“Có những việc nếu mình không làm thì sẽ có người khác phải làm.”
Cậu hiểu rằng trách nhiệm không phải thứ được truyền lại bằng lời nói.
Nó được truyền bằng hành động.
Từ người cha.
Đến người con.
Từ thế hệ này.
Sang thế hệ khác.
Chiều hôm ấy, cậu gọi điện về:
— Bố ơi.
— Sao con?
— Con đang ở ngoài biển.
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
Rồi Khánh cười.
— Vậy à?
— Vâng.
— Có nhớ lời bố không?
Cậu con trai nhìn ra biển.
— Con nhớ.
Hai cha con cùng im lặng.
Qua điện thoại, họ cùng nghe thấy tiếng sóng.
Tiếng sóng của ngày hôm nay giống tiếng sóng của rất nhiều năm trước.
Nhưng những con người đứng trước biển đã thay đổi.
Thế hệ trước đã trao lại trách nhiệm.
Thế hệ sau tiếp tục nhận lấy.
Và lời nhắn dành cho biển vẫn còn đó:
Hãy giữ gìn quê hương để những người ở phía sau được sống trong hòa bình.
Gạc Ma ngày 14 tháng 3 năm 1988 với 64 cán bộ, chiến sĩ Hải quân Việt Nam hy sinh là một phần đau thương của lịch sử bảo vệ biển đảo. Những câu chuyện về họ cần được kể lại để thế hệ trẻ hiểu rằng hòa bình, độc lập và chủ quyền là những giá trị cần được trân trọng. Bảo vệ biển đảo hôm nay là trách nhiệm chung, được thực hiện bằng quốc phòng vững mạnh, tri thức, khoa học, phát triển kinh tế biển, ý thức pháp luật và tinh thần đoàn kết của toàn dân.


