Tiếng súng bên chiến hào mới
Tiếng súng bên chiến hào mới
Tháng 2 năm 1979.
Mùa xuân biên thùy chưa kịp tan sắc hoa đào thì bầu trời Lào Cai đột ngột rung chuyển bởi tiếng pháo gầm. Chiến tranh biên giới phía Bắc bùng nổ. Khói lửa một lần nữa bao trùm lên cuộc sống bình yên vừa mới nhen nhóm của Thành và Mai.
Ngôi trường vùng cao chênh vênh trên sườn đồi giờ trở thành một trong những điểm nóng của làn đạn pháo. Tiếng súng đạn, tiếng loa thét di tản mìn vang lên dồn dập khắp các bản làng. Thành nhìn đám học trò nhỏ nhớn nhác, sợ hãi, lòng anh thắt lại. Quá khứ Quảng Trị dội về, nhưng lần này anh không còn là cậu sinh viên mười chín tuổi ngơ ngác ngày nào. Anh là một cựu binh, là chỗ dựa của Mai và của cả ngôi trường này.
"Mai, em dẫn các thầy cô giáo đưa tụi nhỏ sơ tán về tuyến sau ngay lập tức!" — Thành vừa phụ dân quân khuân vác hòm đạn vừa hét lớn giữa tiếng pháo nổ.
"Còn cậu thì sao, Thành?" — Mai níu chặt lấy tay anh, đôi mắt ngập tràn lo âu.
"Tớ ở lại cùng anh em dân quân giữ bản. Tớ là lính Sư 320, tớ không thể chạy!" — Thành dứt khoát, ánh mắt rực lên cái lửa dọc ngang của một thời Thạch Hãn. Anh dúi vào tay Mai chiếc ba lô, bên trong là cuốn sổ tay bọc da quen thuộc: "Giữ lấy cái này cho tớ. Tớ sẽ về!"
Mai nhìn chồng, nuốt nước mắt vào trong. Cô hiểu lòng anh. Cô siết chặt chiếc ba lô, gật đầu rồi quay lưng dẫn đoàn học sinh chạy nhanh xuống thung lũng.
Thành quay lại chiến hào, tay cầm khẩu K54 của lực lượng tự vệ địa phương. Dưới chân anh, đất đá biên cương rách toạc vì đạn pháo, nhưng tấm lưng của người lính kiên cường ấy vẫn đứng vững như cây sa mộc giữa ngàn khói bạt.


