Tiếng súng bên dòng Nậm Na – Ký ức ngày 17 tháng 2
Tiếng súng bên dòng Nậm Na – Ký ức ngày 17 tháng 2
Trong căn nhà nhỏ tại thôn Thổ Thái, xã Khánh Mậu, tỉnh Ninh Bình, ông Vũ Phong Lưu – người cựu binh sinh năm 1961 – khẽ chạm tay vào tấm Huân chương đã nhuốm màu thời gian. Ký ức về một thời "hoa lửa" bỗng chốc ùa về, rõ rệt như vừa mới hôm qua. Năm ấy, chàng thanh niên 18 tuổi đang là Đội trưởng trinh sát tại Đồn 1, Công an Biên phòng Lai Châu, trấn giữ vùng biên cương Phong Thổ hiểm trở.
Sáng ngày 17/2/1979, bầu trời biên giới không còn xanh trong như mọi ngày. Thay vào đó là tiếng pháo gầm vang và khói lửa mịt mù. Ông Lưu nhớ lại, đó là khoảnh khắc sợ hãi và kinh hoàng nhất khi chứng kiến quân xâm lược tràn sang, xả súng điên cuồng vào những bản làng bình yên. Nhà cửa tan hoang, tiếng kêu khóc hòa lẫn trong tiếng đạn lạc. "Lúc đó, không có chỗ cho sự do dự," ông kể. Với trách nhiệm của một người lính trinh sát, ông cùng đồng đội lập tức vào vị trí chiến đấu.
Trận chiến diễn ra vô cùng khốc liệt. Đơn vị của ông chỉ có vỏn vẹn 10 người nhưng phải đối mặt với quân thù đông gấp bội. Giữa làn mưa bom bão đạn, tinh thần quả cảm của những người lính biên phòng đã trở thành lá chắn thép. Họ không chỉ chiến đấu bằng vũ khí mà bằng cả tình yêu máu thịt với mảnh đất vùng biên. Sau 10 ngày đêm giữ chốt kiên cường, cuối cùng quân xâm lược phải rút về bên kia biên giới. Giây phút nhìn thấy bóng dáng quân thù lùi xa, ông Lưu vỡ òa trong hạnh phúc – một thứ hạnh phúc nghẹn ngào giữa đống đổ nát nhưng thấm đẫm niềm tự hào dân tộc.
Chiến tranh lùi xa, người Đội trưởng trinh sát năm xưa trở về với đời thường, nhưng những vết sẹo và ký ức về 10 ngày đêm khói lửa ấy vẫn mãi là một phần máu thịt của ông. Tấm Huân chương hôm nay không chỉ là phần thưởng cá nhân, mà là minh chứng cho một thế hệ đã sống và hy sinh vì sự bình yên của Tổ quốc.



