Tiếng súng bên khe đá và sự hy sinh thầm lặng
Tiếng súng bên khe đá và sự hy sinh thầm lặng
Trên mặt trận Vị Xuyên, ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ cách nhau bởi một vách đá. Chú Khải nhớ về những trận đánh giằng co trên các điểm cao 1509 hay 772, nơi mỗi mét đất đều phải đánh đổi bằng xương máu. Có những buổi chiều, tiếng súng nổ ra rát từ phía bên kia khe núi, đạn bắn cày nát cả những bụi cây dại. Chú Khải cùng đơn vị F356 phải bám trụ trong các hầm hào, mắt không rời kính ngắm, tay không rời cò súng. Sự căng thẳng bao trùm lên từng giây phút, đến mức hơi thở cũng trở nên gấp gáp.
Trong một trận đánh ác liệt, chú đã chứng kiến những đồng đội của mình ngã xuống ngay trước mắt. Không có một lời trăng trối, không một bức thư để lại, họ hy sinh thầm lặng giữa lòng đất mẹ Hà Giang. Chú Khải kể rằng, điều ám ảnh nhất không phải là tiếng đạn nổ, mà là sự im lặng đáng sợ sau mỗi trận đánh – lúc người ta đi kiểm kê quân số và nhận ra những khoảng trống không thể lấp đầy trong hàng ngũ. Những người nằm lại nơi khe đá ấy phần lớn đều còn rất trẻ, có người chưa kịp có người yêu, có người còn nợ mẹ một lời hứa về quê ăn Tết. Sự hy sinh ấy đã tạc vào dáng hình sông núi, và chú Khải luôn tự nhủ rằng mình phải sống sao cho xứng đáng với những người đã ngã xuống năm ấy.



