TIẾNG SÚNG CÁT BI – TRẬN ĐÁNH SÂN BAY LỊCH SỬ (HẢI PHÒNG, 1954)
Nguyễn Thị Hiền Thảo
Hơn bảy mươi năm trôi qua, tiếng súng năm ấy trên mảnh đất Hải Phòng vẫn vọng lại như một khúc ca tráng lệ về lòng dũng cảm và trí tuệ quân sự Việt Nam. Vào năm 1952, khi thực dân Pháp biến Cát Bi thành căn cứ không quân quy mô nhất Đông Dương nhằm nuôi dưỡng tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ, nơi đây đã trở thành một sào huyệt bất khả xâm phạm. Một vành đai trắng thâm trầm dựng lên với hàng chục đồn bốt, hàng rào thép gai và bãi mìn chăng kín. Hàng ngàn tay súng tinh nhuệ, những dàn đèn pha quét sáng rực trời đêm cùng loài chó săn hung dữ tưởng chừng đã biến sân bay này thành một pháo đài hoàn hảo, không một mồi lửa nào có thể bén tới.
Thế nhưng, chính tại vùng đất này, sự chịu đựng và kiên trung của con người đã chiến thắng mọi hàng rào vô tình. Suốt tám tháng trời, những người chiến sĩ trinh sát Kiến An đã âm thầm nếm mật nằm gai để chuẩn bị cho một đòn đánh quyết định. Giữa muôn vàn khủng bố và phục kích gắt gao, họ chấp nhận ngày ẩn mình dưới những đầm lầy buốt giá, chịu đựng đói rét cùng sự hành hạ của muỗi vắt, để rồi khi đêm xuống lại lặng lẽ tìm về với dân. Chính tình yêu thương, sự đùm bọc thầm lặng của nhân dân Kiến Thụy đã trở thành ngọn hải đăng soi đường, giúp bộ đội ta thực hiện hàng chục lượt đột nhập táo bạo. Từng nấc hàng rào, từng nhịp tuần tra, từng ngọn đèn pha hay cả thói quen của từng tên lính gác đều được ghi chép tỉ mỉ bằng sự kiên trì và cả những thót tim khi đối mặt với ranh giới sống chết.
Trong cái lạnh căm căm của đêm rạng sáng ngày 7 tháng 3 năm 1954, ba mươi hai người con dũng cảm đã vượt sông, xé màn đêm áp sát mục tiêu. Thời khắc kim đồng hồ nhích qua mốt giờ sáng, khi toán lính gác bất ngờ tiến lại gần, tiếng súng phát lệnh đĩnh đạc vang lên xé tan sự im lặng mịt mùng. Ngay lập tức, những trận bộc phá rực lửa đồng loạt giội xuống lòng sân bay. Chỉ trong mười lăm phút chớp nhoáng, Cát Bi đã biến thành một biển lửa thiêu rụi năm mươi chín máy bay địch, cắt đứt mạch máu tiếp viện quan trọng nhất cho chiến trường Điện Biên Phủ. Cuộc rút quân thần tốc sau đó đưa các anh trở về an toàn trong vòng tay chở che của nhân dân, để lại sau lưng một pháo đài kiêu hãnh tan thành tro bụi.
Chiến thắng Cát Bi không chỉ đánh dấu một đỉnh cao của nghệ thuật quân sự "lấy ít địch nhiều, lấy nhỏ thắng lớn", mà còn là bản hùng ca được viết bằng máu và nước mắt của mười sáu người chiến sĩ đã ngã xuống hoặc bị địch bắt trên hành trình gian khổ ấy. Danh hiệu "Dũng sĩ Cát Bi" mà Bác Hồ trao tặng không chỉ là phần thưởng cao quý cho một chiến công lừng lẫy, mà còn là lời nhắc nhở muôn đời về tinh thần quyết chiến, quyết thắng và tình đoàn kết sắt đá giữa quân và dân Hải Phòng trong những tháng ngày gian lao mà anh hùng của dân tộc.



