Tiếng Súng Giữa Đêm Trắng - Thượng Nguyên
Rồi một bóng đen thoáng qua. Không ai kịp nói gì, chỉ trong tích tắc, tiếng súng đầu tiên vang lên, xé toạc màn đêm tĩnh lặng. Ngay sau đó là những loạt súng dồn dập đáp trả.
Những năm tháng “thời hoa lửa” là chuỗi ngày mà mỗi âm thanh đều có thể trở thành ký ức không thể nào quên. Với Bác Vương Thị Hân, có một đêm mà suốt đời bác vẫn nhớ – câu chuyện “Tiếng súng giữa đêm trắng”.
Đó là một đêm không trăng. Trời tối đặc, chỉ có màn sương mỏng phủ lên cánh đồng và con đường làng vắng lặng. Đơn vị dân quân của bác Hân được lệnh trực chiến, canh giữ khu vực vì có tin đối phương có thể đột nhập.
Không gian yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ từng tiếng gió lùa qua bụi tre. Ai nấy đều căng mắt quan sát, tay siết chặt vũ khí. Bác Hân nhớ rõ cảm giác hồi hộp lúc ấy – vừa lo lắng, vừa sẵn sàng.
Bất ngờ, từ phía xa vang lên một tiếng động lạ. Không rõ ràng, nhưng đủ khiến cả tổ cảnh giác. Mọi người ra hiệu cho nhau im lặng tuyệt đối.
Rồi một bóng đen thoáng qua. Không ai kịp nói gì, chỉ trong tích tắc, tiếng súng đầu tiên vang lên, xé toạc màn đêm tĩnh lặng. Ngay sau đó là những loạt súng dồn dập đáp trả.
Đêm tối bỗng chốc trở thành “đêm trắng” – không phải vì ánh trăng, mà vì những tia lửa từ đầu súng, những vệt sáng lóe lên liên hồi. Khói súng hòa vào sương đêm, tạo thành một không gian mờ ảo, căng thẳng đến nghẹt thở.
Bác Hân cùng đồng đội giữ vững vị trí. Dù tim đập dồn dập, tay vẫn run nhẹ, nhưng bác không hề lùi bước. Mỗi phát bắn đều là sự tập trung cao độ, là ý chí bảo vệ quê hương.
Giữa lúc chiến đấu, một đồng đội bên cạnh bác khẽ nói:
“Giữ vững nhé!”
Chỉ hai từ đơn giản, nhưng đủ để tiếp thêm sức mạnh. Bác gật đầu, siết chặt tay súng hơn.
Cuộc chạm trán không kéo dài quá lâu, nhưng đủ để in sâu vào tâm trí. Khi tiếng súng dần lắng xuống, màn đêm lại trở về với sự tĩnh lặng ban đầu. Nhưng không ai còn cảm thấy đêm ấy bình thường nữa.
Bình minh lên, ánh sáng đầu tiên chiếu xuống cánh đồng. Mọi người kiểm tra lại vị trí, may mắn không có tổn thất lớn. Ai cũng thở phào, nhưng ánh mắt vẫn còn đọng lại sự căng thẳng của đêm qua.
Nhiều năm sau, mỗi lần nhắc lại, Bác Vương Thị Hân vẫn nói:
“Đêm ấy, không có trăng mà sáng như ban ngày – vì tiếng súng, vì ý chí của con người.”
“Tiếng súng giữa đêm trắng” không chỉ là một trận chiến nhỏ, mà là biểu tượng của sự cảnh giác, của lòng dũng cảm và tinh thần không khuất phục.
Và chính những đêm như thế đã góp phần giữ vững bình yên, để ngày mai có thể đến – trong ánh sáng thật sự của hòa bình.



