TIẾNG SÚNG LẶNG LẼ TRÊN CAO ĐIỂM "YÊN NGỰA"
Cuộc đấu trí kéo dài suốt hai ngày đêm giữa một nữ du kích bắn tỉa Việt Nam với tên lính bắn tỉa sừng sỏ của thủy quân lục chiến Mỹ trên mỏm đồi trọc bị chất độc hóa học thiêu rụi.
Trên chiến trường Quảng Trị, những đội du kích bắn tỉa là nỗi khiếp đảm thầm lặng của quân đội Mỹ. Với khẩu súng bắn tỉa Mosin-Nagant (thường gọi là súng trường K44) cũ kỹ không có kính ngắm hiện đại, những cô gái du kích như bà Nguyễn Thị Nụ đã khiến địch không dám rời khỏi hầm trú ẩn.
Bà Nụ bồi hồi nhớ lại, cao điểm Yên Ngựa năm 1970 là một bãi đất trắng xóa do bị dội napan và rải chất độc. Để bắn tỉa, bà phải hóa trang bằng cách bôi bùn đất khắp người, ngậm một cành cỏ khô trong miệng và nằm bất động dưới cái nắng cháy da người suốt nhiều tiếng đồng hồ, không được cử động dù chỉ là một ngón tay.
Trận đối đầu nhớ đời nhất của bà là với một xạ thủ Mỹ có biệt danh "Mắt diều hâu" – kẻ đã bắn hạ ba chiến sĩ giao liên của ta tại ngã ba đường dốc. Hắn trốn rất kỹ sau một công sự cát được ngụy trang bằng bao tải xám. Cứ mỗi lần bà Nụ nhích người, một viên đạn cỡ lớn từ khẩu Remington của hắn lại cày nát vách đất ngay sát bên tai bà.
Sang đến ngày thứ hai, sương mù buổi sớm vừa tan, bà Nụ biết nếu không hạ được hắn trước khi nắng lên, vị trí của bà sẽ lộ. Bà quyết định dùng kế "điệu hổ ly sơn".
Bà tháo chiếc mũ tai bèo của mình, dùng một cành cây nhỏ từ từ đẩy chiếc mũ nhô lên khỏi mép hào giả vờ như đang nghiêng người quan sát. "Đoàng!" – Tên xạ thủ Mỹ dính bẫy, hắn lập tức nổ súng bắn bay chiếc mũ.
Ngay khoảnh khắc hắn vừa bóp cò và lộ nửa vầng trán ra khỏi kính ngắm để kiểm tra kết quả, bà Nụ ở một vị trí khác cách đó 20 mét đã nhanh như chớp nhô người lên. Qua khe ngắm cơ khí thô sơ, bà nín thở, siết nhẹ cò súng K44.
Viên đạn lao đi xuyên qua khoảng cách 400 mét, găm thẳng vào mục tiêu. Tên xạ thủ Mỹ ngã nhào ra khỏi công sự. Khẩu súng bắn tỉa của hắn câm lặng hoàn toàn, thông suốt con đường giao liên cho bộ đội ta tiến quân.


