Tiếng súng mở đầu cuộc kháng chiến ở Kiên Giang
Sau khi chính quyền cách mạng được thành lập chưa lâu, thực dân Pháp quay trở lại Nam Bộ với mưu đồ tái chiếm Việt Nam. Hưởng ứng lời kêu gọi của Đảng và Chính phủ, quân và dân Kiên Giang nhanh chóng cầm vũ khí bước vào cuộc kháng chiến trường kỳ, quyết tâm bảo vệ thành quả của Cách mạng Tháng Tám.
Sau thắng lợi của Cách mạng Tháng Tám năm 1945, nhân dân Kiên Giang hân hoan đón nền độc lập vừa giành được. Chính quyền cách mạng còn rất non trẻ nhưng đã khẩn trương ổn định tình hình, xây dựng lực lượng tự vệ và chăm lo đời sống nhân dân.
Tuy nhiên, ngày 23 tháng 9 năm 1945, thực dân Pháp nổ súng đánh chiếm Sài Gòn, mở đầu cuộc chiến tranh xâm lược lần thứ hai ở Nam Bộ.
Tin tức nhanh chóng truyền về Rạch Giá. Các cấp chính quyền và lực lượng cách mạng trong tỉnh lập tức họp bàn đối sách. Những đội tự vệ, du kích được củng cố; thanh niên hăng hái tình nguyện gia nhập lực lượng vũ trang.
Nhân dân khắp nơi tích cực đóng góp lương thực, thuốc men, ghe xuồng và các phương tiện cần thiết để phục vụ kháng chiến. Nhiều gia đình tự nguyện hiến tài sản, đưa con em lên đường chiến đấu.
Khi quân Pháp mở rộng phạm vi chiếm đóng, quân và dân Kiên Giang chủ động tổ chức nhiều trận đánh nhỏ nhằm tiêu hao sinh lực địch, bảo vệ các căn cứ cách mạng và giữ vững phong trào kháng chiến.
Dù vũ khí còn thô sơ, lực lượng còn mỏng, nhưng với tinh thần quyết tâm bảo vệ nền độc lập vừa giành được, quân và dân Kiên Giang đã kiên cường bám đất, bám dân, từng bước xây dựng thế trận kháng chiến lâu dài.
Chính trong những ngày đầu đầy gian khổ ấy, truyền thống yêu nước của quê hương Nguyễn Trung Trực tiếp tục được phát huy, tạo nền tảng để Kiên Giang trở thành một trong những địa bàn kháng chiến quan trọng của vùng Tây Nam Bộ trong suốt chín năm chống thực dân Pháp.



