Bài viết

Tiếng súng mở đường trên đỉnh dốc ngàn

Bắc Ninh25/06/2026Nguyễn Như Quỳnh (Tiên Lục)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những buổi chiều vùng cao Yên Thế đẹp đến nao lòng, khi ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ những vạt đồi bạt ngàn chè xanh và những tán rừng già thâm nghiêm. Thế nhưng, đằng sau sự bình yên tĩnh lặng của mảnh đất này ngày hôm nay là cả một thời kỳ đầy bão đạn, nơi mà mỗi gốc cây, ngọn cỏ đều mang trong mình một câu chuyện kiên trung. Trong một lần đi thực tế, tôi may mắn đã được gặp gỡ và trò chuyện cùng bác Hoàng Minh Tiến, một người con của đại ngàn Yên Thế, từng tham gia chiến đấu bảo vệ tuyến đường chiến lược miền Tây những năm 1965 - 1968. Trong căn nhà nhỏ lộng gió đồi, người cựu chiến binh già dẫu mái đầu đã bạc trắng nhưng phong thái vẫn mang đậm cái khí chất hiên ngang của người lính năm xưa.

Bác Tiến kể, vào giai đoạn đế mục quốc Mỹ mở rộng chiến tranh phá hoại ra miền Bắc, các huyện miền núi như Yên Thế không chỉ là nơi sơ tán của nhiều cơ quan, trường học mà còn là tuyến hành quân, vận chuyển vũ khí ngầm qua các lối mòn hiểm trở để tránh tầm mắt của máy bay trinh sát địch. Hoàn cảnh lịch sử vô cùng gian khổ: rừng thiêng nước độc, sốt rét rừng hoành hành, muỗi vắt bủa vây, kèm theo đó là cái đói, cái rét lúc nào cũng chực chờ.

Năm 1966, bác Tiến khi đó là tiểu đội trưởng một tổ trinh sát độc lập, có nhiệm vụ khảo sát và bảo vệ một đoạn đường đèo hiểm trở nối liền vùng núi Yên Thế sang tỉnh bạn để đoàn xe thồ chở dụng cụ y tế và đạn dược đi qua. Khúc đường này có một con dốc dựng đứng, một bên là vách đá vôi dựng đứng, một bên là vực sâu thăm thẫm. Bác Tiến bồi hồi nhớ lại trận chiến cân não năm ấy: "Đêm đó, tiểu đội của tôi nhận nhiệm vụ đón một đoàn xe thồ đặc biệt mang theo thuốc men cấp bách cho mặt trận. Trời tối như hũ nút, mưa rừng trút xuống làm đất đá sạt lở nặng. Đúng lúc đoàn xe đang chật vật leo dốc thì trên bầu trời xuất hiện tiếng gầm rú của máy bay địch. Chúng thả một loạt pháo sáng chùm, biến cả vùng núi rừng đen kịt trở nên sáng rực như ban ngày. Nếu đoàn xe thồ bị phát hiện, toàn bộ công sức và tính mạng của anh em coi như tiêu tan." Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, bác Tiến đã đưa ra một quyết định vô cùng táo bạo và quả cảm. Bác ra lệnh cho đồng đội ở lại hỗ trợ đoàn xe thồ nhanh chóng ẩn nấp vào các hốc đá, còn một mình bác ôm khẩu súng AK, băng qua vạt nương vắng, chạy ngược lên hướng đỉnh đồi đối diện – cách xa trục đường chính – rồi chủ động nổ súng đánh lạc hướng địch.

Bác rưng rưng kể tiếp: "Tôi bắn liên thanh từng loạt một rồi di chuyển liên tục qua các bụi rậm để tạo hiện trường giả như một trận địa phòng không tầm thấp. Máy bay địch dính bẫy lừa, chúng lập tức quay đầu, trút một loạt bom bi và đạn súng máy điên cuồng xuống ngọn đồi nơi tôi đang đứng. Sức ép của bom hất văng tôi xuống một rãnh cạn, đất đá lấp ngang người, tai lùng bùng không còn nghe thấy gì nữa." Nhờ tiếng súng quả cảm và sự đánh đổi đầy hiểm nguy của bác Tiến, đoàn xe thồ đã tranh thủ những phút giây ngắn ngủi đó để vượt dốc an toàn, ẩn nấp sâu vào lòng hang đá. Sáng hôm sau, khi đồng đội tìm thấy bác Tiến dưới đống đất đá, bác đã bị ngất đi vì bị thương và ngạt, nhưng tay vẫn nắm chặt cây súng bắn hết đạn.

Chiếc báng súng bị mảnh bom găm xước mẻ năm ấy, giờ đây vẫn được bác Tiến trân trọng treo ở một góc trang trọng trong nhà. Đối với người cựu chiến binh Yên Thế, vết xước trên báng súng hay những vết sẹo trên da thịt không phải là chiến tích, mà là chứng nhân cho một thời kỳ cả nước một lòng, nơi mỗi người chiến sĩ sẵn sàng biến mình thành bia đỡ đạn để bảo vệ mạch máu giao thông của Tổ quốc.

Lắng nghe câu chuyện của bác, tôi càng thấu hiểu sâu sắc rằng, mỗi tấc đất thanh bình dưới chân chúng tôi hôm nay đều thấm đượm lòng quả cảm và tinh thần hy sinh vô bờ bến của các thế hệ cha anh đi trước. Câu chuyện thời hoa lửa trên mảnh đất Yên Thế anh hùng sẽ mãi là hành trang tinh thần quý giá, nhắc nhở chúng tôi không bao giờ quên cội nguồn và trách nhiệm của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn