Tiếng súng năm xưa và ngọn lửa tuổi trẻ
Lắng nghe những câu chuyện thời chiến từ bác Trần Phán, người cựu chiến binh sinh năm 1960 ở thôn Trù Ninh, lớp đoàn viên chúng tôi như được sống lại những giây phút hào hùng và bi trí của một thời hoa lửa. Nhập ngũ khi gian khổ chiến trường đang ở giai đoạn cam go nhất, bác Phán mang theo hành trang là nắm đất quê hương Hoằng Hóa và niềm tin mãnh liệt vào ngày chiến thắng. Bác trầm ngâm nhớ lại những ngày tháng vượt qua rừng sâu nước độc, những cơn sốt rét rừng hành hạ đến kiệt sức hay những trận đánh xáp lá kén ranh giới giữa sống và chết chỉ trong một khoảnh khắc: "Có những đồng đội mới chiều nay còn ngồi chia nhau nửa củ sắn lùi, cùng hát ca khúc về quê nhà, mà đến tối chiến dịch bùng nổ đã vĩnh viễn nằm lại nơi đất khách". Giọng bác chùng xuống, đôi mắt nhìn ra khoảng sân nắng như đang trò chuyện với những người bạn chiến đấu năm nào. Đứng trước một nhân chứng lịch sử kiên cường, tuổi trẻ chúng tôi không khỏi xúc động và tự hào. Sự hy sinh thầm lặng của bác Phán cũng như bao thế hệ người lính bộ đội Cụ Hồ đã tạc nên dáng hình quê hương hôm nay tươi đẹp và bình yên. Lời kể của bác không chỉ là một thiên hồi ký bằng lời, mà còn là ngọn lửa truyền lửa cách mạng, nhắn nhủ thế hệ thanh niên thôn Trù Ninh hôm nay phải luôn trân trọng giá trị của độc lập, không ngừng nỗ lực học tập, lao động để xây dựng quê hương Hoằng Hóa ngày càng giàu đẹp.



