Tiếng súng nổ dồn dập. Người đồng đội thân thiết của anh, Hùng, bị thương nặng khi đang cố gắng kéo dây thông tin giữa làn đạn. Hùng nắm chặt tay anh Lâm, nói trong hơi thở đứt quãng: (1)
Tiếng súng nổ dồn dập. Người đồng đội thân thiết của anh, Hùng, bị thương nặng khi đang cố gắng kéo dây thông tin giữa làn đạn. Hùng nắm chặt tay anh Lâm, nói trong hơi thở đứt quãng:
Anh Lâm khi đó mới tròn 19 tuổi, quê ở một làng nhỏ miền Trung. Nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, anh tình nguyện nhập ngũ, tham gia chiến đấu trong chiến dịch bảo vệ Thành cổ Thành cổ Quảng Trị.
Những ngày bám trụ trong lòng thành cổ là chuỗi thời gian không thể nào quên. Bom đạn dội xuống ngày đêm. Đất đá tung lên mù mịt. Có hôm, đơn vị của anh chỉ còn vài người. Lương thực thiếu thốn, nước uống phải chắt chiu từng ngụm. Nhưng không ai lùi bước.
Một đêm mưa, đơn vị nhận lệnh giữ chốt bên bờ sông, không cho địch vượt qua. Tiếng pháo sáng xé toạc bầu trời. Tiếng súng nổ dồn dập. Người đồng đội thân thiết của anh, Hùng, bị thương nặng khi đang cố gắng kéo dây thông tin giữa làn đạn. Hùng nắm chặt tay anh Lâm, nói trong hơi thở đứt quãng:
“Phải giữ… bằng được… đừng để chúng qua sông…”
Anh Lâm siết chặt tay bạn, nước mắt hòa lẫn với mưa. Anh cùng những người còn lại kiên cường bám trụ suốt đêm. Đến rạng sáng, địch buộc phải rút lui. Chốt giữ được. Nhưng Hùng và nhiều đồng đội khác đã mãi mãi nằm lại bên dòng Thạch Hãn.
Nhiều năm sau, khi đất nước hòa bình, anh Lâm trở lại Quảng Trị. Đứng trước Thành cổ, anh lặng lẽ thắp nén nhang tưởng nhớ đồng đội. Trong lòng anh hiểu rằng: sự hy sinh ấy đã góp phần làm nên ngày thốAnh Lâm (tên nhân vật được kể lại theo lời đồng đội) quê ở một làng nhỏ miền Trung. Ngày lên đường nhập ngũ, anh chỉ kịp nắm tay mẹ và nói:
“Con đi rồi sẽ về, mẹ đừng lo!”



