Cựu chiến binh

TIẾNG SÚNG NƠI MIỀN TÂY BẮC VÀ KÝ ỨC CỦA NGƯỜI LÍNH BỘ TƯ LỆNH 300

TIẾNG SÚNG NƠI MIỀN TÂY BẮC VÀ KÝ ỨC CỦA NGƯỜI LÍNH BỘ TƯ LỆNH 300

Lào Cai06/08/2026Xã Đông Cuông (Đoàn xã Đông Cuông)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong gian nhà nhỏ ấm cúng, người cựu chiến binh Lương Văn Tư trầm ngâm ngắm nhìn chiếc ba lô lộn ngả màu thời gian. Sinh năm 1943, tuổi đời đã vượt ngưỡng tám mươi, nhưng mỗi khi nhắc về những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, ánh mắt ông vẫn bùng lên ngọn lửa kiêu hãnh của một thời tuổi trẻ hiến dâng. Đối với ông, quãng thời gian từ năm 1967 đến năm 1970 tại Đại đội 6, Tiểu đoàn 2 (C6D2), Trung đoàn 247 (E247) thuộc Bộ Tư lệnh 300 là một thiên bản hạc gian lao nhưng vô cùng oanh liệt, khắc sâu vào tâm khảm không bao giờ phai mờ.

Mùa xuân tuổi 24 và chuyến hành quân vượt dốc

Năm 1967, giữa lúc cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn quyết liệt nhất, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, chàng thanh niên Lương Văn Tư tròn 24 tuổi đã tạm biệt quê nhà để khoác lên mình màu áo xanh chú bộ đội.

Sau đợt huấn luyện tân binh, ông được biên chế về C6D2, E247 thuộc Bộ Tư lệnh 300 (đơn vị làm nhiệm vụ chiến đấu, bảo vệ và giữ gìn an ninh trật tự, tuyến đường huyết mạch miền Tây Bắc và vùng căn cứ địa cách mạng). Ngày ấy, địa bàn hoạt động của E247 chủ yếu là vùng núi cao hiểm trở, rừng sâu nước độc. Nơi đây, người lính không chỉ đối mặt với nguy cơ phục kích, bắn phá của máy bay địch mà còn phải gồng mình chống chọi với cái lạnh cắt da cắt thịt, muỗi rừng, vắt độc và thiếu thốn lương thực, thực phẩm.

Kỷ niệm đáng nhớ: Đêm bám chiến hào và bát cháo thắt chặt tình đồng chí

Trong 3 năm quân ngũ, kỷ niệm khiến ông Tư xúc động nhất mỗi khi nhớ lại là đợt chốt giữ và bảo vệ tuyến đường giao thông trọng điểm vào mùa đông năm 1968. Khi đó, máy bay địch liên tục bắn phá nhằm cắt đứt tuyến đường tiếp viện cho chiến trường. Đơn vị C6D2 nhận lệnh bằng mọi giá phải bám sát địa bàn, bảo vệ an toàn cho các đoàn xe quân sự qua đèo.

Ông Tư nhớ lại, mùa đông nơi ngàn thẫm sương muối phủ trắng xóa, mặt đất đóng băng. Các chiến sĩ C6D2 phải kiên cường bám bạt, bám hầm suốt nhiều ngày đêm. Đạn pháo nổ xé màn đêm, khói bom lẫn vào sương mờ mịt. Có những đợt tiếp tế chưa kịp lên, cả đơn vị phải chia nhau từng củ sắn lùi, từng ngụm nước ấm trong chiếc bình tông lõm góc.

Nhớ nhất là đêm rét đỉnh điểm, một đồng chí trong tiểu đội bị sốt cao giật đùng đùng. Giữa rừng sâu không có quân y ngay, ông Tư cùng các anh em đã thay nhau nhường chiếc áo bông khô ráo nhất, thức trắng đêm nhóm lửa sưởi ấm và nấu bát cháo loãng từ chút gạo nếp còn lại cuối cùng trong ba lô để đút cho đồng đội. Sự đùm bọc, sẻ chia ranh giới sinh tử ấy đã tiếp thêm sức mạnh để ông Tư cùng tập thể C6D2 kiên cường bám b trụ, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ giữ vững mạch máu giao thông cho tuyến đầu.

Trở về thời bình và ngọn lửa niềm tin vững chắc

Năm 1970, sau 3 năm cống hiến trọn vẹn sức trẻ trên các chiến trường miền Tây Bắc gian khổ, ông Lương Văn Tư hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ và xuất ngũ trở về với cuộc sống đời thường.

Rời tay súng, bước vào cuộc chiến lao động sản xuất kiến thiết quê hương, ông Tư luôn giữ vững và phát huy bản chất tốt đẹp của "Bộ đội Cụ Hồ". Tác phong nhanh nhẹn, tinh thần kỷ luật và ý chí vượt khó được rèn luyện từ C6D2, E247 đã giúp ông vượt qua mọi thử thách trong cuộc sống, tích cực tham gia các phong trào tại địa phương và trở thành tấm gương sáng cho con cháu noi theo.

Giờ đây, khi mái tóc đã bạc phơ theo năm tháng, mỗi lần họp mặt đồng đội cũ hay nghe lại những giai điệu hào hùng của một thời đạn bom, ký ức về những năm 1967 – 1970 lại hiện lên rõ mùng trong tâm trí cựu chiến binh Lương Văn Tư. Mấy năm ngắn ngủi nơi đơn vị C6D2, E247, Bộ Tư lệnh 300 chính là niềm tự hào lớn nhất, là hành trang vô giá theo ông suốt cả cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn