Bài viết

tiếng súng ở bến phà không tên

Ninh Bình09/05/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ
tiếng súng ở bến phà không tên

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, trên các tuyến vận tải chiến lược, có những bến phà nhỏ không tên nhưng lại giữ vai trò vô cùng quan trọng. Đó là nơi xe vận tải, bộ đội và dân công phải vượt qua sông nước giữa mưa bom bão đạn để tiếp tục hành trình ra tiền tuyến. Mỗi chuyến phà qua sông đều là một lần đối mặt với cái chết. Giữa thời hoa lửa ấy, câu chuyện về người lái phà Nguyễn Văn Lực tại một bến phà trên tuyến Trường Sơn là một câu chuyện xúc động về lòng dũng cảm và sự hy sinh thầm lặng.

Nguyễn Văn Lực sinh ra trong một gia đình ngư dân ở Nam Định. Từ nhỏ anh đã quen với sông nước, chèo thuyền và những chuyến đi lênh đênh trên dòng sông quê.

Khi đất nước bước vào chiến tranh ác liệt, Lực tình nguyện nhập ngũ và được phân công làm nhiệm vụ tại bến phà vận tải chiến lược.

Bến phà nơi anh công tác nằm trên một con sông lớn, là điểm trung chuyển quan trọng cho xe cộ và lực lượng chi viện vào chiến trường miền Nam.

Ngày đêm, những chuyến phà chở đầy xe tải, vũ khí và bộ đội nối nhau vượt sông.

Công việc tưởng chừng đơn giản nhưng lại vô cùng nguy hiểm vì máy bay địch thường xuyên đánh phá khu vực bến phà.

Chỉ cần lộ vị trí, cả bến phà có thể bị phá hủy ngay lập tức.

Lực cùng đồng đội phải ngụy trang bến phà, làm việc chủ yếu vào ban đêm và luôn sẵn sàng sơ tán khi có báo động.

Dù vậy, anh vẫn kiên trì bám trụ, coi việc đưa xe qua sông là mệnh lệnh sống còn.

Một mùa mưa năm 1972, chiến sự ở khu vực diễn ra rất ác liệt. Địch tăng cường đánh phá các tuyến giao thông nhằm cắt đứt chi viện từ hậu phương.

Bến phà nơi Lực làm việc trở thành một trong những mục tiêu bị ném bom dữ dội nhất.

Nhiều ngày liền, bờ sông bị cày xới, cầu phà tạm liên tục bị phá hủy.

Đêm hôm ấy, một đoàn xe chở đạn và thương binh đang chờ qua sông thì máy bay địch bất ngờ xuất hiện.

Pháo sáng bừng lên cả mặt sông, tiếp đó là những loạt bom dội xuống dữ dội.

Mặt nước rung chuyển, sóng lớn đánh vào bờ phà.

Nhiều người được lệnh rút vào hầm trú ẩn, nhưng Lực vẫn ở lại điều khiển chiếc phà đang chở một số xe tải cuối cùng.

Anh hiểu rằng nếu không kịp đưa đoàn xe sang bờ bên kia, toàn bộ chuyến hàng có thể bị gián đoạn.

Giữa làn bom rơi, Lực bình tĩnh điều khiển phà rời bến.

Tiếng động cơ hòa lẫn tiếng bom nổ tạo thành một khung cảnh căng thẳng đến nghẹt thở.

Khi phà vừa ra đến giữa sông, một quả bom nổ rất gần khiến nước bắn lên cao, làm phà chao đảo mạnh.

Một số bộ phận trên phà bị hư hỏng, nhưng Lực vẫn giữ vững tay lái.

Anh cùng đồng đội nhanh chóng khắc phục tạm thời để tiếp tục hành trình.

Đúng lúc phà gần tới bờ bên kia, bom tiếp tục dội xuống khu vực bến.

Một mảnh bom văng trúng cabin điều khiển.

Lực bị thương nặng nhưng vẫn cố gắng đưa phà cập bờ an toàn.

Khi những chiếc xe cuối cùng rời khỏi phà, anh mới gục xuống bên mạn thuyền.

Đồng đội chạy tới đỡ anh, nhưng anh chỉ kịp nói:
“Xe… qua hết chưa?”

Nghe câu trả lời “qua hết rồi”, anh khẽ gật đầu rồi lặng đi giữa tiếng sóng sông và khói bom còn chưa tan.

Sau trận đánh ấy, bến phà vẫn tiếp tục hoạt động, đảm bảo thông tuyến cho những đoàn xe ra mặt trận.

Những người lính Trường Sơn năm xưa vẫn nhắc đến người lái phà dũng cảm đã giữ vững nhịp cầu giao thông giữa bom đạn.

Câu chuyện về Nguyễn Văn Lực là hình ảnh tiêu biểu của lực lượng vận tải đường sông trong thời hoa lửa – những con người thầm lặng nhưng đã góp phần giữ vững mạch máu chi viện cho chiến trường bằng lòng dũng cảm và sự hy sinh không tiếc thân mình.

Ngày nay, khi những dòng sông đã yên ả và những bến phà xưa trở thành ký ức, thế hệ trẻ càng phải biết trân trọng hơn những hy sinh của cha anh đi trước. Những câu chuyện lịch sử ấy sẽ mãi là ngọn lửa nhắc nhở mỗi người Việt Nam phải sống trách nhiệm, kiên cường và không bao giờ quên những năm tháng hào hùng của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn