Bài viết

Tiếng súng Phai Khắt – Nà Ngần Mùa hoa lửa

Mùa đông năm 1944, tại Cao Bằng, Đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân được thành lập với 34 chiến sĩ do Võ Nguyên Giáp chỉ huy. Dù vũ khí thô sơ, đội quân mang trong mình quyết tâm thực hiện lời căn dặn của Hồ Chí Minh: trận đầu nhất định phải thắng. Ngày 25/12/1944, các chiến sĩ cải trang, bí mật tiến vào đồn Phai Khắt và nhanh chóng giành thắng lợi. Ngày hôm sau, đội quân tiếp tục tấn công đồn Nà Ngần và lại giành chiến thắng. Hai trận đánh đã khẳng định sức mạnh của lòng dũng cảm, mưu trí và tinh thần đoàn kết. Tiếng súng Phai Khắt – Nà Ngần trở thành những phát súng mở đầu cho quá trình trưởng thành của Quân đội nhân dân Việt Nam.

14/08/2026Xã Lượng Minh (Đoàn xã Lượng Minh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Tiếng súng Phai Khắt – Nà Ngần Mùa hoa lửa

Tiếng súng Phai Khắt – Nà Ngần Mùa hoa lửa

Mùa đông năm 1944.

Cao Bằng chìm trong cái rét buốt của núi rừng biên giới. Những cánh rừng già hun hút gió, những bản làng nằm im dưới màn sương trắng. Nhưng cái lạnh của đất trời dường như chẳng thấm vào đâu so với bầu không khí ngột ngạt mà người dân nơi đây đang phải chịu đựng dưới ách thống trị của thực dân Pháp.

Giữa những ngày tháng gian nan ấy, lịch sử âm thầm chuẩn bị một bước ngoặt.

Ngày 22 tháng 12 năm 1944, trong khu rừng nằm giữa hai tổng Hoàng Hoa Thám và Trần Hưng Đạo, huyện Nguyên Bình, một đội quân đặc biệt được thành lập.

Không kèn, không trống.

Không cờ hoa rực rỡ.

Chỉ có 34 con người đứng giữa núi rừng Cao Bằng.

Họ là những thanh niên từ nhiều miền quê, khoác trên mình những bộ áo vải đã sờn vai. Trong tay họ không phải những khẩu súng hiện đại của quân đội chính quy, mà chủ yếu là súng kíp, súng hoóc-môn, dao găm và những thứ vũ khí ít ỏi đã được gom góp bằng biết bao gian khổ.

Nhưng trong ánh mắt của những người lính ấy có một thứ vũ khí mà kẻ thù không thể nhìn thấy.

Đó là niềm tin.

Trước hàng quân còn rất trẻ, người chỉ huy mang bí danh Văn — Võ Nguyên Giáp — lặng lẽ nhìn từng gương mặt. Ông hiểu rõ những người đứng trước mình đang bước vào một cuộc chiến mà phía trước là vô vàn hiểm nguy.

Rồi ông đọc bản chỉ thị của lãnh tụ Hồ Chí Minh.

Giọng đọc vang lên giữa núi rừng:

“Trong vòng một tháng phải có hoạt động. Trận đầu nhất định phải thắng lợi.”

Không ai lên tiếng.

Nhưng mỗi người đều hiểu ý nghĩa của lời căn dặn ấy.

Một đội quân mới thành lập phải đánh trận.

Và trận đầu tiên không được phép thất bại.

Bởi nếu thất bại, không chỉ 34 con người có thể nằm lại giữa núi rừng, mà niềm tin của đồng bào vào đội quân cách mạng cũng có thể bị tổn thương.

Đêm xuống.

Trong căn lán đơn sơ, những người lính ngồi bên nhau. Có người lau khẩu súng đã cũ. Có người kiểm tra từng viên đạn. Có người lặng lẽ mài con dao găm dưới ánh lửa bập bùng.

Không ai nói về sợ hãi.

Họ nói về Phai Khắt.

Nà Ngần.

Hai đồn địch nằm giữa vùng rừng núi Cao Bằng.

Và rồi kế hoạch được hình thành.

Đánh nhanh.

Đánh bất ngờ.

Lấy yếu thắng mạnh.

Chiều ngày 25 tháng 12, những người lính của Đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân bắt đầu lên đường.

Họ cải trang thành những người lính dõng của chính quyền địch.

Con đường rừng hun hút.

Gió mùa đông rít qua những thân cây.

Những bước chân âm thầm tiến về phía Phai Khắt.

Khi bóng tối phủ xuống núi rừng, đội quân nhỏ bé đã áp sát đồn.

Không một tiếng động lớn.

Không một phát súng thừa.

Bằng sự mưu trí và yếu tố bất ngờ, các chiến sĩ nhanh chóng khống chế đồn địch.

Trận đánh diễn ra trong chớp mắt.

Và rồi...

Phai Khắt thất thủ.

Không kịp nghỉ ngơi, đội quân tiếp tục hướng về Nà Ngần.

Sáng hôm sau, ngày 26 tháng 12, những người lính lại xuất hiện trước đồn địch.

Một trận đánh nữa diễn ra.

Nhanh chóng.

Quyết liệt.

Bất ngờ.

Nà Ngần cũng bị đánh chiếm.

Hai trận đánh đầu tiên của Đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân đã giành thắng lợi.

Giữa núi rừng Cao Bằng, tiếng súng Phai Khắt – Nà Ngần vang lên như một lời tuyên bố.

Một đội quân cách mạng tuy còn nhỏ bé nhưng đã xuất hiện.

Một đội quân không có nhiều súng đạn nhưng có ý chí.

Một đội quân biết lấy yếu thắng mạnh, lấy bất ngờ và lòng dũng cảm để đối đầu với kẻ thù có vũ khí vượt trội.

Đêm ấy, giữa rừng sâu, những người lính trẻ ngồi bên nhau.

Có lẽ họ chưa thể biết rằng những phát súng vừa vang lên sẽ trở thành những phát súng mở đầu cho một hành trình vĩ đại.

Từ 34 con người giữa núi rừng Cao Bằng, một đội quân sẽ lớn mạnh.

Từ những khẩu súng thô sơ, một lực lượng cách mạng sẽ trưởng thành qua những năm tháng khốc liệt.

Và từ Phai Khắt, Nà Ngần, những bước chân đầu tiên sẽ dẫn dân tộc Việt Nam đi qua một thời đại đầy máu lửa.

Đó là thời hoa lửa.

Nơi tuổi trẻ gửi lại mùa xuân của mình cho đất nước.

Nơi những người lính ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo trong tim một lời thề giản dị:

Độc lập cho Tổ quốc. Tự do cho đồng bào.

Và tiếng súng Phai Khắt – Nà Ngần, từ giữa đại ngàn Cao Bằng năm ấy, đã trở thành tiếng súng đầu tiên của một đội quân sau này sẽ đi qua những chiến trường khốc liệt nhất của lịch sử dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn