Tiếng súng thép vang rền đèo Hải Vân
Con đèo Hải Vân quanh co như một dải lụa vắt ngang giữa núi và biển. Những ngày bình thường, nơi đây đẹp như tranh: mây phủ đỉnh núi, sóng vỗ chân đèo. Nhưng vào những năm tháng chiến tranh, vẻ đẹp ấy bị xé toạc bởi tiếng súng.
Đêm xuống, sương mù tràn về. Gió biển thổi ngược lên sườn núi, mang theo hơi mặn và cái lạnh se sắt.
Trong một hốc đá ven đèo, tổ trinh sát của Nam đang ém quân. Họ đã theo dõi con đường này nhiều ngày – tuyến vận chuyển quan trọng của đối phương.
Nam khẽ hỏi:
— Bao giờ mình đánh?
Người chỉ huy nhìn xuống con đường uốn lượn:
— Khi chúng lọt vào giữa đèo… không còn đường lui.
Khoảng nửa đêm, tiếng động cơ vang lên từ xa. Một đoàn xe quân sự đang tiến qua đèo, ánh đèn quét qua màn sương.
Nam nín thở. Bàn tay siết chặt khẩu súng.
Khi chiếc xe đầu tiên lọt vào vị trí phục kích, hiệu lệnh vang lên:
— Bắn!
Ngay lập tức, tiếng súng nổ dồn dập. Những khẩu súng máy gầm lên, đạn xé toạc màn đêm. Tiếng nổ dội vào vách núi, vang lên dữ dội như sấm.
Đèo Hải Vân rung chuyển.
Địch hoảng loạn, cố quay đầu xe, nhưng con đường hẹp khiến chúng rối loạn đội hình. Xe này chắn xe kia, không thể thoát.
Nam cùng đồng đội lao xuống, vừa bắn vừa hô vang. Ánh lửa từ họng súng chiếu sáng khuôn mặt lấm lem nhưng kiên cường.
Tiếng súng không chỉ vang trong đêm… mà còn vọng xuống biển, dội lên núi, lan xa như một lời tuyên bố:
— Con đường này không còn thuộc về kẻ xâm lược!
Trận đánh diễn ra nhanh nhưng quyết liệt. Khi tiếng súng dần lắng xuống, màn sương lại phủ kín con đèo.
Những chiếc xe bị phá hủy nằm im lìm. Gió biển thổi qua, mang theo mùi khói súng.
Nam đứng trên sườn đèo, nhìn xuống con đường vừa trải qua khói lửa. Anh khẽ nói:
— Đèo vẫn vậy… nhưng đã khác rồi.
Người chỉ huy gật đầu:
— Vì hôm nay, nó đã ghi thêm một dấu mốc.
Những năm sau, chiến tranh lùi xa. Đèo Hải Vân trở lại với vẻ đẹp vốn có – mây bay, núi xanh, biển rộng.
Nhưng mỗi khi đi qua, người ta vẫn có thể tưởng tượng ra âm thanh của một thời:
tiếng súng thép vang rền giữa núi trời.



