Người có công giúp đỡ cách mạng

Tiếng Súng Trên Đỉnh Đá Tai Mèo

Nghệ An12/08/2026Ngọc Liêm Lương (Đoàn xã Trung Sơn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tiếng Súng Trên Đỉnh Đá Tai Mèo

Màn sương mù dày đặc che phủ những dốc đá tai mèo sắc nhọn của vùng biên giới phía Bắc, mang theo cái lạnh cứa thịt vào đầu xuân. Trung sỹ Lương Quyết Thắng nằm nhô người qua mép hào chiến hào, đôi mắt hằn sâu những tia máu thức trắng mấy đêm liền, chăm chú quan sát thung lũng bên dưới. Là Bê trưởng Bê 1, Đại đội 3, Thắng được giao nhiệm vụ chốt giữ Điểm cao 685 — nơi được mệnh danh là "lò vôi thế kỷ" bởi từng tảng đá lớn nhỏ đều bị đạn pháo cày xới thành bột trắng.

"Đồng chí Bê trưởng, pháo lại bắt đầu bắn chuẩn bị!" — tiếng Thắng 'sún', chiến sỹ liên lạc trẻ mút, cất lên đứt quãng qua tiếng gió rít.

Thắng ngoái lại, tay vỗ mạnh vào vai người đồng đội trẻ: "Cho anh em thụp xuống hầm ếch ngay! Khi nào pháo ngừng, bộ binh địch lên thì mới ra chốt!"

Chưa đầy hai phút sau, từng trận mưa pháo dội xuống đỉnh đèo. Mặt đất chao đảo dữ dội như một chiếc thuyền giữa bão biển. Đá vụn, bụi mù và mùi thuốc súng nồng nặc xộc vào mũi, làm khét lẹt cả cuống họng. Thắng tì chặt người vào vách hầm đá, tay ôm khắng khắng chiếc AK-47 đã tróc hết sơn bóng. Cái tên "Quyết Thắng" do cha anh — một cựu chiến binh thời chống Mỹ — đặt cho không chỉ là niềm tự hào, mà còn là lời thề anh mang theo từ ngày rời quê hương lên biên giới.

Tiếng pháo bất ngờ ngừng bặt. Sự im lặng đáng sợ kéo dài trong vài giây ngắn ngủi.

"Tất cả ra vị trí chiến đấu!" — Thắng gầm lên, nhanh như một con sóc lao ra khỏi hầm.

Bên dưới dốc, hàng chục bóng áo ngụy trang đang lố nhố bò lên theo các kẽ đá. Khoảng cách thu hẹp dần: một trăm mét, tám mươi mét, rồi năm mươi mét.

"Bắn!" — Thắng hô to, điểm điểm từng loạt AK chính xác vào đội hình địch.

Tiếng súng nổ rộ khắp điểm cao. Bê 1 chỉ còn mười hai con người, nhưng dưới sự chỉ huy điềm tĩnh của Trung sỹ Thắng, từng nhóm hai người tựa lưng vào nhau chốt giữ từng ngách đá. Anh chuyền từng quả lựu đạn xém cháy tay, ném thẳng vào những hốc đá địch đang co cụm. Sức tấn công của địch bị khựng lại trước sự chống trả kiên cường của những người lính trẻ.

Đến giữa trưa, đợt tấn công thứ ba của địch bị bẻ gãy. Tuy nhiên, đạn dược của Bê 1 cũng dần kiệt cạn. Thắng nhìn quanh: hai đồng chí đã hy sinh, mấy anh em khác đều mang thương tích trên người. Bản thân Thắng cũng bị một mảnh pháo găm vào vai trái, máu đỏ thẫm đẫm một bên áo an ninh biên phòng.

"Bê trưởng, ta hết lựu đạn rồi, đạn AK mỗi người chỉ còn nửa băng!" — tiếng báo cáo dồn dập từ phía cánh trái.

Thắng cắn chặt môi, rút chiếc băng đạn cuối cùng gài vào súng, mắt rực lên ánh nhìn sắt đá. Anh bò qua từng vị trí, gom lại những quả lựu đạn thu được của địch, chia đều cho từng chiến sỹ.

"Anh em nghe đây!" — Thắng nói, giọng đanh thép nhưng ấm áp — "Đỉnh điểm cao này là cột mốc của Tổ quốc. Phía sau chúng ta là xóm làng, là gia đình. Còn một người, còn một viên đạn, Bê 1 quyết không lùi một bước!"

"Quyết giữ điểm cao!" — tiếng hô đồng thanh của những người lính trẻ vang lên giữa sương núi, đập tan cái lạnh giá của vùng biên đèo.

Khi bóng chiều đổ xuống, đợt sóng người tiếp theo của địch lại ùa lên. Thắng đứng thẳng dậy giữa làn đạn chéo nhau, tay siết chặt cò súng, dẫn dắt anh em phản công áp sát. Trong khoảnh khắc giằng co nghẹt thở ấy, tiếng còi chi viện của Đại đội vang lên từ phía sau lưng. Các hướng quân ta đồng loạt nổ súng đánh tạt ngang hông đối phương, đập tan hoàn toàn ý đồ chiếm đóng điểm cao của địch.

Trận đánh kết thúc. Hoàng hôn nhuộm đỏ từng dải mây trên đỉnh đá. Trung sỹ, Bê trưởng Lương Quyết Thắng đứng tựa lưng vào vách đá tai mèo, vệt máu trên vai đã khô lại. Anh rút từ túi áo ngực ra chiếc còi đồng nhỏ — kỷ vật của cha — và thổi một hồi dài. Tiếng còi trong trẻo ngân vang, xé tan màn sương mù, bay xa khắp núi rừng biên cương của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn