TIẾNG SÚNG TRƯỚC GIỜ G
Ông Nguyễn Văn Nhuận vẫn nhớ như in buổi rạng sáng tháng Tư năm 1984.
Đó là thời khắc mà cả Đại đội 9, Tiểu đoàn 6 đã chờ đợi sau nhiều ngày hành quân, trinh sát và bí mật áp sát mục tiêu.
Theo kế hoạch hiệp đồng, toàn đơn vị sẽ đồng loạt nổ súng vào 5 giờ 15 phút.
Nhưng chiến trường không diễn ra như dự kiến.
Khi đội hình vừa triển khai đến sát tuyến phòng ngự của đối phương thì bất ngờ bị lộ. Tiếng động phát ra trong màn đêm đã khiến quân Pol Pot cảnh giác. Chúng lập tức tăng cường quan sát, bắn thăm dò và chuẩn bị đối phó.
Tình huống thay đổi chỉ trong vài phút.
Nếu tiếp tục chờ đúng giờ G, đơn vị sẽ đánh mất hoàn toàn yếu tố bất ngờ.
Mệnh lệnh được truyền xuống rất nhanh.
Nổ súng!
Theo lời ông Nguyễn Văn Nhuận, trận đánh bắt đầu vào khoảng 4 giờ 55 phút, sớm hơn kế hoạch hai mươi phút.
Tiếng súng đầu tiên vừa vang lên cũng là lúc cả điểm cao Xuân Sán bừng tỉnh.
Những loạt đạn từ hai phía đồng loạt xé toạc màn đêm.
Khói thuốc súng nhanh chóng bao trùm các sườn đồi.
Là Trung đội trưởng Trung đội hỏa lực, ông lập tức chỉ huy đơn vị triển khai theo đúng phương án đã được hiệp đồng từ trước. Các khẩu hỏa lực đồng loạt khai hỏa để chi viện cho bộ binh tiến công.
Những người lính vừa chiến đấu, vừa lợi dụng địa hình để cơ động.
Mọi động tác đều diễn ra rất nhanh.
Không còn thời gian để suy nghĩ.
Chỉ còn nhiệm vụ phía trước.
Nhưng đối phương đã chuẩn bị từ trước.
Ông kể rằng, ngay sau những loạt súng đầu tiên của quân ta, hỏa lực của địch lập tức đáp trả rất quyết liệt.
Pháo từ các trận địa phía sau dồn dập bắn xuống.
Những khẩu pháo gầm lên liên tiếp.
Đất đá tung mù.
Tiếp đó là hỏa lực từ các khẩu súng 23 ly và 12,7 mm quét thẳng vào đội hình tiến công.
Đạn cày nát các khoảng trống.
Cây rừng gãy đổ.
Đất đá bắn tung lên từng mảng lớn.
Không khí chiến trường trở nên đặc quánh bởi khói súng và bụi đất.
Ông nhớ rằng, những người lính của Đại đội 9 gần như không có thời gian để ngẩng đầu quan sát.
Mỗi khi vừa rời vị trí ẩn nấp là đạn đã lao tới.
Muốn tiến lên phải tranh thủ từng khoảnh khắc ngắn ngủi giữa các đợt bắn của đối phương.
Muốn giữ được đội hình phải tuyệt đối bình tĩnh.
Trong hoàn cảnh ấy, không ai nghĩ đến bản thân.
Người chỉ huy chỉ nghĩ đến nhiệm vụ.
Người chiến sĩ chỉ nghĩ đến đồng đội bên cạnh.
Ai cũng hiểu rằng, nếu đội hình bị rối loạn thì thương vong sẽ còn lớn hơn rất nhiều.
Theo lời ông Nhuận, đây là một trong những trận đánh có hỏa lực mạnh nhất mà ông từng trải qua.
Đối phương chống trả quyết liệt ngay từ những phút đầu.
Từng mét đất phía trước đều phải đánh đổi bằng sự dũng cảm và ý chí của người lính.
Giữa tiếng nổ liên hồi của pháo và súng máy, mệnh lệnh vẫn được truyền đi.
Các mũi tiến công vẫn tiếp tục vận động.
Không một ai quay lưng.
Không một ai bỏ vị trí.
Sau này nhớ lại, ông cho rằng điều giúp đơn vị đứng vững trong những phút đầu ác liệt ấy chính là sự chuẩn bị kỹ lưỡng trước trận đánh và tinh thần kỷ luật đã được rèn luyện qua nhiều năm quân ngũ.
Mỗi người đều biết mình phải làm gì.
Biết phải bám đội hình.
Biết phải tin vào đồng đội.
Và trên hết, biết rằng nhiệm vụ phía trước không cho phép mình chùn bước.
Nhưng càng tiến sâu vào khu vực phòng ngự của đối phương, sức kháng cự càng dữ dội hơn.
Những lớp công sự kiên cố vẫn chưa bị phá vỡ.
Các mũi tiến công bắt đầu gặp phải sự chống trả quyết liệt từ nhiều hướng.
Đó cũng là lúc Đại đội 9 bước vào giai đoạn khốc liệt nhất của trận đánh Xuân Sán – những giờ phút mà lòng dũng cảm của người lính sẽ phải đối mặt với hỏa lực dày đặc và sự hy sinh vô cùng lớn của đồng đội.



