Tiếng súng trường từ địa đạo đất thép
Người con gái đất thép Củ Chi kiên cường bám trụ lòng đất, dùng súng bắn tỉa bẻ gãy các đợt càn quét quy mô lớn của đối phương
Vùng đất Củ Chi những năm chiến tranh được mệnh danh là "vùng đất chết" bởi hàng triệu tấn bom đạn, chất độc hóa học rải xuống hòng hủy diệt sự sống. Sống trong lòng đất tối tăm, ẩm ướt và thiếu thốn dưỡng khí của hệ thống địa đạo chằng chịt, bà Nguyễn Thị Mai cùng đồng đội đã biến nơi đây thành một pháo đài ngầm kiên cố. Tròn mười bảy tuổi, cô du kích nhỏ nhắn có nụ cười rạng rỡ ấy đã là một tay súng bắn tỉa xuất sắc của lực lượng vũ trang địa phương, khiến quân địch mỗi lần nghe danh đều phải khiếp sợ.
Mỗi ngày, bà Mai phải bò qua những đường hầm chật hẹp, ngột ngạt để lên các ụ chiến đấu ngụy trang trên mặt đất. Giữa cái nắng cháy da thịt của miền Nam, bà nhẫn nại ẩn mình dưới những tán lá khô suốt nhiều giờ liền, bất động như một bức tượng, chờ đợi thời cơ. Khi quân địch tổ chức càn quét, chỉ với khẩu súng trường cũ kỹ, bà đã bình tĩnh ngắm bắn chuẩn xác, tiêu diệt những tên lính đi đầu, bẻ gãy ý chí tấn công của cả một tiểu đoàn. Sau mỗi phát súng, bà lại nhanh chóng rút lui vào lòng đất, biến mất không dấu vết trước sự bất lực của kẻ thù.
Trải qua hàng trăm trận càn quét lớn nhỏ, cơ thể bà Mai chằng chịt những vết sẹo do mảnh bom để lại. Ngày nay, khi trở lại thăm chiến trường xưa nay đã phủ một màu xanh ngút ngàn của những vườn cây ăn trái, bà Mai không khỏi bồi hồi. Người nữ du kích anh dũng năm xưa giờ đã tìm thấy sự bình yên bên gia đình, nhưng tinh thần kiên cường, bất khuất của "đất thép" vẫn luôn chảy trong huyết quản của bà như một niềm tự hào bất diệt.



