TIẾNG SÚNG VÀ SỰ IM LẶNG
Câu chuyện đối chiếu hai trạng thái ám ảnh nhất của chiến tranh: tiếng súng và sự im lặng sau đó.
Tiếng súng trong chiến tranh không phải lúc nào cũng là điều đáng sợ nhất.
Đáng sợ hơn, đôi khi, là sự im lặng sau tiếng súng.
Ông Bùi Văn Chốn kể rằng có những trận đánh diễn ra rất nhanh. Tiếng súng nổ dồn dập, rồi đột ngột im bặt. Chính khoảnh khắc im bặt ấy khiến người lính căng thẳng nhất.
Bởi trong im lặng, người ta không biết chuyện gì đã xảy ra. Không biết ai còn sống. Không biết ai đã ngã xuống. Không biết nguy hiểm đã qua hay chỉ tạm dừng.
Ông nói:
“Lúc không nghe gì mới là lúc tim đập mạnh nhất.”
Tiếng súng cho biết chiến tranh đang diễn ra. Còn sự im lặng buộc người lính phải đối diện với hậu quả của nó.
Sau mỗi trận, sự im lặng mang theo rất nhiều thứ: mùi khói súng, hơi đất bị xới tung, và cả khoảng trống của những người không còn lên tiếng.
Chiến tranh qua đi, tiếng súng không còn. Nhưng sự im lặng ấy vẫn ở lại trong ký ức. Nó trở thành một phần của con người người lính – trầm, sâu, và không dễ gọi tên.



