Cựu chiến binh

TIẾNG SÚNG VỌNG VỀ TỪ QUÁ KHỨ

Chiến tranh đã kết thúc, nhưng tiếng súng vẫn còn vang vọng trong ký ức của người lính năm xưa. Câu chuyện là hành trình trở về quá khứ qua những âm thanh ám ảnh, nhắc nhớ một thời bom đạn không thể nào quên.

Hưng Yên15/01/2026Lê Minh Ngọc (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những âm thanh đi theo con người ta suốt cả cuộc đời. Với ông Lê Văn Chắt, đó là tiếng súng.

Dù đã rời xa chiến trường hơn nửa thế kỷ, nhưng đôi khi, chỉ một tiếng động bất ngờ cũng đủ khiến ông giật mình. Tiếng xe nổ máy lớn, tiếng pháo hoa ngày lễ, thậm chí tiếng tre nổ trong vườn… đều có thể khiến ông thoáng rùng mình, như thể tiếng súng năm nào vừa vọng về.

Tiếng súng trong ký ức của ông không chỉ là âm thanh của chiến đấu, mà còn là âm thanh của sinh tử. Mỗi tiếng nổ đều gắn với một mệnh lệnh, một cuộc hành quân, hoặc một sự hy sinh. Là người lính thông tin, ông không trực tiếp nổ súng nhiều như bộ binh, nhưng ông nghe tiếng súng còn nhiều hơn thế.

Ông nhớ rất rõ những lần đang vượt rừng thì pháo địch dội xuống, tiếng nổ xé toạc không gian. Mỗi lần như vậy, cả tổ lại ép sát xuống đất, tim đập thình thịch. Tiếng súng không chỉ đến từ phía địch, mà còn là tín hiệu của ta – báo hiệu thời khắc bắt đầu hoặc kết thúc một trận đánh.

Có những tiếng súng ông không bao giờ quên. Đó là tiếng súng vang lên ngay sau khi ông vừa chuyển xong mệnh lệnh và quay lưng đi. Chỉ một khoảnh khắc sau, nơi ấy đã biến thành chiến trường khốc liệt. Mỗi lần nhớ lại, ông vẫn thấy rùng mình vì ranh giới mong manh giữa sống và chết.

Sau ngày hòa bình, tiếng súng dần biến mất khỏi đời sống. Nhưng trong ký ức ông, chúng chưa bao giờ thật sự im lặng. Chúng chỉ lùi lại, chờ một khoảnh khắc nào đó để vang lên trong tâm trí.

Ông từng tự hỏi vì sao mình không thể quên những âm thanh ấy. Rồi ông hiểu ra: bởi tiếng súng không chỉ là nỗi ám ảnh, mà còn là lời nhắc nhở. Nhắc rằng hòa bình hôm nay không phải điều tự nhiên mà có. Nhắc rằng đã có biết bao người ngã xuống trước khi tiếng súng cuối cùng im bặt.

Giờ đây, mỗi khi nghe thấy những âm thanh gợi nhớ quá khứ, ông không còn sợ hãi như trước. Ông lặng lẽ lắng nghe, như lắng nghe một phần cuộc đời mình. Tiếng súng vọng về từ quá khứ, không để khơi lại đau thương, mà để nhắc ông trân trọng từng khoảnh khắc bình yên của hiện tại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn