Tiếng suối thay lời ru
Đêm ấy, đơn vị lại nghỉ giữa rừng. Sau một ngày huấn luyện và hành quân, những người lính lần lượt tìm chỗ nghỉ. Rừng đêm yên tĩnh, chỉ còn tiếng lá cây xào xạc và tiếng nước chảy đều đều từ con suối gần đó.

Đêm ấy, đơn vị lại nghỉ giữa rừng.
Sau một ngày huấn luyện và hành quân, những người lính lần lượt tìm chỗ nghỉ. Rừng đêm yên tĩnh, chỉ còn tiếng lá cây xào xạc và tiếng nước chảy đều đều từ con suối gần đó.
Cu Nâu nằm trên chiếc võng đơn sơ.
Cậu chưa ngủ được.
Ở quê nhà, mỗi khi đêm xuống, cậu thường nghe tiếng gió qua hàng tre, tiếng côn trùng ngoài vườn và tiếng cha trở mình bên bếp.
Những âm thanh ấy đã trở thành một phần tuổi thơ.
Còn đêm nay, giữa núi rừng xa lạ, không có mái nhà tranh, không có tiếng cha gọi.
Chỉ có tiếng suối.
Nước chảy qua những viên đá, lúc róc rách, lúc ngân dài. Âm thanh đều đặn như một khúc hát không lời.
Cu Nâu nằm im lắng nghe.
Một lúc lâu, cậu thấy lòng mình dịu lại.
Người đồng đội nằm bên cạnh khẽ hỏi:
— Chưa ngủ à?
Cu Nâu đáp:
— Tôi đang nghe tiếng suối.
— Có gì hay?
Cậu cười:
— Nghe giống tiếng quê mình.
Người bạn im lặng một lúc rồi nói:
— Có lẽ ai xa nhà cũng tìm thấy quê hương trong một âm thanh nào đó.
Cu Nâu không trả lời.
Cậu nhìn lên khoảng trời nhỏ giữa những tán cây.
Bỗng nhiên, cậu nhớ mẹ.
Mẹ mất khi cậu mới lên bốn, ký ức về mẹ chỉ còn lại những hình ảnh rất mờ nhạt. Càng lớn, cậu càng hiểu rằng mình không còn nhớ rõ giọng nói của mẹ.
Nhưng trong những đêm xa quê như thế này, Cu Nâu vẫn thường nghĩ về mẹ.
Tiếng suối chảy đều.
Gió rừng thổi nhẹ.
Cậu nhắm mắt.
Trong khoảnh khắc ấy, tiếng suối dường như thay cho tiếng ru mà cậu đã thiếu từ thuở nhỏ.
Cậu thấy lòng mình ấm lại.
Không lâu sau, Cu Nâu chìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, tiếng suối vẫn chảy như đêm qua.
Cậu ngồi dậy, nhìn dòng nước trong veo len qua những tảng đá.
Người đồng đội hỏi:
— Đêm qua ngủ ngon không?
Cu Nâu mỉm cười:
— Ngon. Có tiếng suối ru mà.
Hai người cùng cười.
Rồi họ chuẩn bị cho một ngày mới.
Nhiều năm sau, giữa bao nhiêu âm thanh của cuộc đời quân ngũ, Cu Nâu vẫn nhớ nhất những đêm rừng ấy.
Tiếng suối không biết kể chuyện, nhưng nó đã giúp một người lính trẻ vơi đi nỗi nhớ quê, nhớ cha và những năm tháng tuổi thơ.
Và có lẽ, với những người từng đi xa nhà, đôi khi quê hương không cần hiện diện bằng hình bóng.
Chỉ một tiếng nước chảy trong đêm cũng đủ đánh thức cả một miền ký ức.



