Tiếng Tắc Kè Giữa Bãi Mình
Khi Tuấn dẫm phải mìn, Kỳ đã dũng cảm ở lại dùng mưu trí và sự bình tĩnh để giải cứu bạn thay vì bỏ chạy để đảm bảo an toàn cho mình. Tình đồng chí ở đây là sự thấu hiểu, là việc dùng những kỷ niệm tuổi thơ sưởi ấm và tiếp thêm can đảm cho nhau giữa lằn ranh sinh tử.
Năm 1971, trên một cao điểm đầy sim mua ở Đường 9 - Nam Lào, Tuấn và Kỳ nhận nhiệm vụ gỡ một bãi mìn "râu tôm" dày đặc để trung đoàn kịp hành quân trong đêm. Trời mưa sụt sùi, mặt đất trơn trượt, chỉ cần một sơ suất nhỏ là cả hai sẽ tan xác.
Đang rà mìn, Tuấn bỗng nghe một tiếng "cạch" khô khốc dưới gót chân mình. Anh đứng khựng lại, toàn thân căng cứng. Tuấn đã dẫm phải mìn nhảy – loại mìn cực kỳ hiểm ác, hễ nhấc chân là nó văng lên nổ ngang ngực."Kỳ! Dừng lại! Tao dính mìn rồi. Mày tránh ra xa, rồi báo anh em đi vòng lối khác!" – Tuấn thì thầm, mồ hôi vã ra dù trời lạnh.Kỳ không chạy. Anh lặng lẽ bò lại gần, rút chiếc thìa sắt chuyên dụng và con dao găm ra.
"Im mồm! Tao mà bỏ mày thì về quê tao nói gì với mẹ mày? Để tao giữ kíp cho, mày cứ đứng yên như pho tượng cho tao."
Kỳ nằm phủ phục dưới chân Tuấn, tỉ mẩn dùng tay không gạt từng lớp đất ướt. Để Tuấn không hoảng loạn, Kỳ bắt đầu giả tiếng kêu của con tắc kè: "Tắc kè... tắc kè..." – đây là trò chơi thuở nhỏ của hai đứa ở làng. Tiếng kêu ấy giữa rừng đêm như một sợi dây vô hình níu giữ sự sống.Sau hơn một giờ đồng hồ nghẹt thở, Kỳ đã mưu trí dùng một tảng đá nặng đè thay vào vị trí chân của Tuấn rồi cả hai cùng lăn xuống sườn đồi ngay khoảnh khắc quả mìn phát nổ "oàng" một tiếng đanh gọn. Họ nằm dưới hố bom, người đầy bùn đất nhưng nhìn nhau cười nhe răng.Sau chiến tranh, ông Tuấn bị thương ở chân nên đi lại khó khăn. Ông Kỳ vẫn thường sang nhà, vừa bóp chân cho bạn vừa giả tiếng tắc kè trêu đùa. Ông Tuấn bảo: "Cái tiếng tắc kè của ông đêm ấy, quý hơn mọi lời thề non hẹn biển trên đời."


