Bài viết

Tiếng thầm của những bước chân

Những ngày mưa bom, chúng tôi – nhóm thanh niên xung phong vận chuyển lương thực và thuốc men – bước đi trong bùn lầy, đôi chân nhọc nhằn, áo mưa sũng nước, nhưng không một ai dám dừng lại. Tôi còn nhớ hôm ấy, mưa nặng hạt, dòng suối trước mặt cuộn trào dữ dội, mỗi bước đi đều như thách thức sinh tử. Chúng tôi dìu nhau qua từng tảng đá trơn trượt, thỉnh thoảng nghe tiếng cười vang lên giữa rừng – tiếng cười vừa mệt mỏi vừa trêu chọc, để giữ cho tinh thần không gục ngã. Trong nhóm, có những ngườ

Quảng Trị02/12/2025Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những ngày mưa bom, chúng tôi – nhóm thanh niên xung phong vận chuyển lương thực và thuốc men – bước đi trong bùn lầy, đôi chân nhọc nhằn, áo mưa sũng nước, nhưng không một ai dám dừng lại. Tôi còn nhớ hôm ấy, mưa nặng hạt, dòng suối trước mặt cuộn trào dữ dội, mỗi bước đi đều như thách thức sinh tử. Chúng tôi dìu nhau qua từng tảng đá trơn trượt, thỉnh thoảng nghe tiếng cười vang lên giữa rừng – tiếng cười vừa mệt mỏi vừa trêu chọc, để giữ cho tinh thần không gục ngã.

Trong nhóm, có những người vừa mười bảy, mười tám tuổi, khuôn mặt còn trẻ thơ nhưng ánh mắt đã pha lẫn sự chín chắn vượt tuổi. Tôi quan sát họ, thấy được sự kiên cường thầm lặng – mỗi bước chân, mỗi giọt mồ hôi, mỗi nỗi sợ hãi bị dồn nén vào quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ. Có những khoảnh khắc, chúng tôi phải nghỉ tạm bên bìa rừng, nghe tiếng bom rơi xa xa, và chỉ lặng im, tự nhủ phải sống để ngày mai tiếp tục. Những bước chân thầm lặng ấy, tưởng chừng bình thường, nhưng lại giữ cho tuyến đường sống còn, giữ cho lương thực đến kịp cho đồng đội ở tiền tuyến.

Đêm đến, khi mưa ngừng và trăng ló dạng sau màn mây dày, chúng tôi ngồi bên lửa trại, nhìn bầu trời sao lấp lánh, nghe tiếng suối chảy róc rách, tôi chợt nhận ra rằng tuổi trẻ của chúng tôi, dù âm thầm và ẩn mình trong bóng tối, nhưng lại là sức mạnh giữ cho đất nước, giữ cho những ước mơ bình yên vẫn có thể tồn tại. Những bước chân thầm lặng ấy, những nụ cười giữa mưa bom, những lời động viên nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa, đã trở thành những câu chuyện của thời hoa lửa, những ký ức không bao giờ phai, nhắc nhở chúng tôi và các thế hệ sau rằng, mỗi giọt mồ hôi, mỗi sự hy sinh, đều quý giá vô cùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn