Tiếng thét "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!"
Vị chính trị viên đại đội pháo cao xạ, dù chân bị nát bấy bởi mảnh bom, vẫn đứng vững trên mâm pháo để chỉ huy, tạo nên lời hiệu triệu bất hủ cho lực lượng phòng không.
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, Nguyễn Viết Xuân là chính trị viên của một đại đội pháo cao xạ bảo vệ bầu trời Quảng Bình. Năm 1964, trong một trận chiến không cân sức với hàng chục máy bay Mỹ, anh bị trúng mảnh bom khiến đùi phải nát bấy.
Cơn đau xé ruột có thể làm bất cứ ai ngã quỵ, nhưng Nguyễn Viết Xuân đã yêu cầu đồng đội dùng dao cắt bỏ phần thịt nát, băng bó sơ sài rồi tiếp tục đứng trên công sự để chỉ huy. Khi thấy các pháo thủ có chút nao núng trước làn bom dày đặc, anh đã đứng thẳng người, tay chỉ lên trời và hét vang: "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!".
Lời hô ấy như một luồng điện chạy qua huyết quản của từng chiến sĩ, làm bùng lên ý chí quyết chiến. Đại đội của anh đã bắn rơi máy bay Mỹ ngay tại chỗ. Nguyễn Viết Xuân hy sinh khi trận đánh chưa kết thúc, nhưng câu nói của anh đã trở thành phương châm sống và chiến đấu của cả một thế hệ chiến sĩ phòng không – không bao giờ lùi bước trước kẻ thù, dù phải trả giá bằng máu xương.



