Tiếng thét "Nhằm thẳng quân thù mà bắn" xé toang bầu trời
Khí phách kiên cường của Chính trị viên Nguyễn Viết Xuân, người truyền ngọn lửa chiến đấu bất diệt cho bộ đội cao xạ trong cuộc chiến chống chiến tranh phá hoại của không quân Mỹ.
Vùng trời miền Trung những năm chống chiến tranh phá hoại gầm thét bởi tiếng gầm rú của máy bay phản lực Mỹ. Đại đội 3, Tiểu đoàn 14 cao xạ do Nguyễn Viết Xuân làm Chính trị viên đảm nhận nhiệm vụ bảo vệ những trọng điểm giao thông huyết mạch. Trận chiến diễn ra không cân sức giữa những khẩu pháo dưới mặt đất và bầy chim sắt ném bom vây ráp từ trên không.
Trong một trận bom ác liệt, Nguyễn Viết Xuân bị mảnh đạn cắm phập vào đùi phải, máu tuôn xối xả làm ướt sũng cả mảng hầm. Đồng đội xúm lại định cáng anh về tuyến sau cấp cứu, nhưng anh gạt đi. Chống tay vào vách chiến hào, gồng mình chịu đựng cơn đau thấu xương, anh tiếp tục đứng thẳng, đi sát từng khẩu đội. Giọng nói của anh vang rền, vượt lên trên tiếng gầm của bom đạn: "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!".
Khẩu lệnh ấy như một luồng điện xẹt qua trận địa, thổi bùng lên ngọn lửa căm thù và ý chí quyết tử của toàn bộ chiến sĩ cao xạ. Họ gạt nước mắt, nhồi đạn, quay nòng pháo hướng thẳng lên bầu trời, nhả đạn không ngừng nghỉ, bắn rơi nhiều máy bay Mỹ. Dù kiệt sức vì mất máu và hy sinh ngay trên trận địa, nhưng tiếng hô vang dội của Nguyễn Viết Xuân đã trở thành lời thề bất tử, biến thành sức mạnh vô song của Bộ đội Phòng không - Không quân Việt Nam suốt những năm tháng khói lửa.



