Tiếng thét từ giảng đường nước Mỹ và ngọn lửa bất tử của người trí thức yêu nước
Hành trình quả cảm và cái chết bi hùng của người anh hùng trí thức Nguyễn Thái Bình. Mang theo học bổng sang Mỹ, anh đã biến tri thức thành vũ khí, hiên ngang vạch trần tội ác chiến tranh của chính quyền Nixon ngay trên đất Mỹ, để lại bài học vĩ đại về lòng yêu nước kiên trung và lý tưởng sống cống hiến cho thế hệ học sinh, sinh viên hôm nay.
Trong bản đại tráng ca giữ nước của dân tộc Việt Nam, có những người anh hùng không ngã xuống giữa chiến hào bùn đất, không cầm súng bóp cò nơi trận tiền rực lửa, nhưng cuộc đời họ lại là một mũi tên kiêu hãnh xuyên thẳng vào trái tim quân thù. Họ chiến đấu bằng vũ khí của tri thức, bằng ngòi bút, bằng tiếng thét đòi công lý ngay giữa sào huyệt của kẻ xâm lược. Tìm về lịch sử phong trào học sinh, sinh viên những năm tháng kháng chiến chống Mỹ khốc liệt, ta không khỏi nghiêng mình tự hào trước cuộc đời và cái chết bi hùng của một người con ưu tú được sinh ra tại mảnh đất Cần Giuộc, Long An vào ngày 14 tháng 1 năm 1948, trong một gia đình công chức nhỏ gồm chín người con. Từ một cậu bé thông minh, học giỏi dưới mái trường danh tiếng Petrus Ký tại Sài Gòn, anh đã sớm bộc lộ một tâm hồn cần cù, nhạy cảm và một trái tim luôn thao thức, hướng về nỗi đau chung của đồng bào, của đất nước đang bị giày xéo dưới mưa bom bão đạn.
Năm 1966, sau khi xuất sắc thi đỗ vào nhiều trường đại học lớn, anh đã lựa chọn theo học tại trường Cao đẳng Nông Lâm sản Ngư nghiệp. Tài năng và trí tuệ vượt trội của người thanh niên trẻ tuổi ấy đã khiến Cơ quan Phát triển Quốc tế Hoa Kỳ quyết định cấp một suất học bổng đặc biệt để đưa anh sang Mỹ du học vào mùa xuân năm 1968. Bước chân lên máy bay sang một đất nước xa xôi, hiện đại bậc nhất thế giới, chàng sinh viên ấy không hề bị choáng ngợp bởi ánh hào quang đô thị hay cuộc sống nhung lụa xứ người. Sau một năm học tập tại California, anh chuyển đến trường Đại học Washington và chính tại nơi đây, anh đã biến giảng đường thành một mặt trận ngoại giao nhân dân rực lửa. Đau xót trước cảnh quê hương bị tàn phá, anh hiên ngang dấn thân vào các cuộc biểu tinh chống chiến tranh của sinh viên quốc tế, viết báo, làm thơ bằng tiếng Anh để thức tỉnh những người Mỹ yêu chuộng hòa bình, cổ vũ kiều bào hướng về Tổ quốc. Giữa lòng nước Mỹ, người trí thức trẻ tuổi ấy đã dũng cảm viết thư gửi thẳng cho Tổng thống Nixon, đanh thép vạch trần những luận điệu hòa bình xảo trá, giả dối và tố cáo tội ác dã man mà quân đội Mỹ đang gieo rắc trên dải đất hình chữ S.
Đỉnh điểm của lòng quả cảm ấy diễn ra vào ngày 10 tháng 2 năm 1972, khi anh cùng các bạn học bất ngờ kéo đến chiếm lĩnh Lãnh sự quán ngụy quyền Sài Gòn ở San Francisco, mạnh mẽ lên án sự đàn áp dã man của bè lũ Mỹ - Thiệu đối với các phong trào chính trị ở miền Nam, đòi trả tự do cho những người yêu nước. Hành động hiên ngang xé toạc tấm màn nhung dối trá của chính quyền Mỹ đã khiến anh và sáu sinh viên khác nhận lệnh trục xuất về nước. Đứng trước bản án ấy, anh không một chút sợ hãi. Trước khi rời khỏi nước Mỹ, anh vẫn kịp để lại hai lá thư ngỏ gửi cho những người yêu chuộng công lý trên thế giới và gửi cho chính Tổng thống Richard Nixon, tiếp tục chỉ trích sắc bén các tội ác chiến tranh. Ngày 2 tháng 7 năm 1972, khi chiếc máy bay chở anh vừa hạ cánh xuống đường băng sân bay Tân Sơn Nhất, kẻ thù vì quá hoảng sợ trước tầm ảnh hưởng của người trí thức yêu nước này đã hèn hạ nổ súng bắn chết anh ngay tại chỗ. Anh ngã xuống khi tuổi đời mới vừa tròn hai mươi tư, một cái chết bi hùng làm chấn động dư luận báo chí quốc tế đương thời, bùng lên ngọn lửa đấu tranh sục sôi trong lòng hàng triệu học sinh, sinh viên miền Nam và cả thế hệ trẻ yêu hòa bình trên toàn thế giới.
Sự hy sinh của anh không phải là sự kết thúc, mà là sự bất tử hóa một biểu tượng vĩ đại của lớp thanh niên trí thức yêu nước Việt Nam. Ghi nhận công lao to lớn ấy, Nhà nước đã truy tặng anh danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân, tên anh trang trọng được đặt cho những con đường lớn tại trung tâm Thành phố Hồ Chí Minh, Long An, và đặc biệt là sự ra đời của một Quỹ học bổng mang tên anh nhằm tiếp sức, ươm mầm cho những tài năng tương lai của đất nước. Câu chuyện cuộc đời của anh là một bài học nhân sinh sâu sắc, một lời phản tư mạnh mẽ gửi đến thế hệ trẻ thời bình hôm nay, những người đang được sống và học tập trong một thế giới đầy đủ, tiện nghi. Nó nhắc nhở chúng tôi rằng: tri thức chỉ thực sự có giá trị khi nó được đặt trên bệ đỡ của lòng yêu nước và trách nhiệm với cộng đồng; và dù ở bất kỳ đâu trên thế giới, nếu trái tim ta cùng chung nhịp đập với vận mệnh của Tổ quốc, ta đều có thể cống hiến theo cách của riêng mình. Chia sẻ câu chuyện của người anh hùng trí thức ấy là cách để tuổi trẻ hôm nay tự rèn luyện bản thân, nỗ lực học tập thành tài để viết tiếp những trang sử vinh quang, xứng đáng với dòng máu kiêu hãnh của các bậc tiền nhân.



