TIẾNG THỞ DÀI BÊN BẾP LỬA
TIẾNG THỞ DÀI BÊN BẾP LỬA
Đêm ấy trời lạnh buốt, cả tiểu đội ngồi im lặng quanh bếp Hoàng Cầm nhỏ.
Ngọn lửa yếu ớt cháy bập bùng soi rõ những đôi mắt đỏ vì thiếu ngủ sau nhiều ngày hành quân.
Anh Hòa lặng lẽ châm thêm củi rồi khẽ thở dài nhìn về phía rừng sâu tối om.
Một chiến sĩ trẻ ngồi cạnh hỏi nhỏ: “Anh nhớ nhà hả?”
Anh cười nhưng giọng chùng xuống: “Ừ, nhớ mẹ.”
Cả căn hầm bỗng im lặng rất lâu.
Ngoài trời, tiếng gió rừng rít qua tán lá nghe lạnh đến nao lòng.
Rạng sáng hôm sau, đơn vị bị phục kích khi đang tải thương qua khu đất thấp.
Anh Hòa lao tới cõng đồng đội bị thương vượt qua màn khói lửa mịt mù.
Nhiều năm sau, tiếng thở dài bên bếp lửa vẫn còn trong ký ức của những người đi qua thời hoa lửa.


