TIẾNG THỞ DÀI BÊN MÉP HẦM
TIẾNG THỞ DÀI BÊN MÉP HẦM
Sau trận đánh lớn kéo dài suốt đêm, cả đơn vị gần như kiệt sức.
Mọi người nằm im trong căn hầm đất nhỏ, chỉ còn nghe tiếng thở nặng nhọc hòa với tiếng mưa rơi ngoài rừng.
Anh Lâm ngồi tựa mép hầm lau lại khẩu súng đã phủ đầy đất đỏ.
Một chiến sĩ trẻ khẽ hỏi:
“Bao giờ mới được về hả anh?”
Anh Lâm im lặng rất lâu rồi thở dài:
“Rồi sẽ có ngày hòa bình.”
Câu nói ấy không lớn nhưng khiến mọi người thấy lòng nhẹ hơn giữa đêm tối.
Sáng hôm sau, đơn vị nhận lệnh tiếp tục hành quân.
Trong lúc hỗ trợ thương binh vượt qua đoạn đường ngập bùn, anh Lâm bị thương nặng bởi loạt pháo bất ngờ.
Người lính được anh cứu sống kể rằng điều ông nhớ nhất không phải tiếng bom, mà là tiếng thở dài rất khẽ bên mép hầm trong một đêm của thời hoa lửa.


