Tiếng Thở Dài Của Người Kể Chuyện
Tiếng Thở Dài Của Người Kể Chuyện
Ở thôn Duệ Đông, nếu hỏi về người giữ được nhiều chuyện kể, ca dao cổ nhất vùng Tiên Du, người ta sẽ chỉ đến nhà ông Nguyễn Văn Tảo. Dù mang danh hiệu Bệnh binh loại 2 với những chứng bệnh thần kinh và khớp hành hạ, ông Tảo lại là kho tàng sống của văn hóa Kinh Bắc.
Vết thương của ông Tảo không phải là những mảnh đạn còn găm, mà là di chứng kéo dài từ những trận chiến khốc liệt và những tháng ngày dầm mưa dãi nắng ở chiến trường. Ông thường bị những cơn đau đầu dữ dội, kèm theo chứng mất ngủ triền miên. Đôi khi, giữa đêm khuya thanh vắng, ông lại giật mình tỉnh giấc, tưởng như tiếng pháo gầm vẫn còn vang vọng bên tai.
Bà Lan, vợ ông, hiểu rõ: sự yên tĩnh bề ngoài của chồng là lớp vỏ bọc cho một cuộc chiến nội tâm không ngừng nghỉ. Thay vì than phiền, ông Tảo chọn cách tìm về với những trang sách và cây bút.
Góc hiên nhà ông là nơi ông dành để tỉ mẩn ghi chép. Những cuốn sổ cũ kỹ chất chồng lên nhau, bên trong là những câu Quan họ chắt lọc, những tích truyện cổ về đền thờ, hay những giai thoại về tổ tiên Duệ Đông. Ông xem việc này như một liệu pháp tinh thần. Mỗi nét chữ đặt xuống giấy là một lần ông sắp xếp lại những hỗn loạn trong tâm trí mình.
"Mấy cái bệnh này nó chỉ hành cái thân mình thôi," ông Thảo trầm ngâm nói với người cháu hàng xóm. "Nhưng cái đầu mình, cái tinh thần mình, mình phải giữ cho nó trong trẻo. Đất Duệ Đông mình có bề dày văn hóa, mình phải giữ lại cái hồn cốt đó, coi như giữ lại cái lý do để mình tiếp tục sống."
Và cứ thế, trong những cơn đau thầm lặng, ông Nguyễn Văn Tảo vẫn miệt mài với công việc của mình. Ông không chỉ là một bệnh binh đang chữa lành vết thương, mà còn là người kể chuyện cần mẫn, người giữ lửa văn hóa cho mảnh đất quê hương, biến nỗi đau cá nhân thành một di sản vô giá cho Duệ Đông.



