TIẾNG THỞ DÀI SAU CON DỐC
TIẾNG THỞ DÀI SAU CON DỐC
Con dốc đá dựng đứng khiến cả tiểu đội phải bò gần như bằng cả tay chân mới vượt qua được.
Khi lên đến đỉnh, ai cũng nằm vật xuống thở dốc giữa nền đất đỏ nóng rát.
Anh Phúc vừa thở vừa cười: “Qua được dốc này chắc khỏe hơn trâu rồi.”
Một chiến sĩ trẻ nằm cạnh bật cười đến chảy nước mắt vì mệt.
Ngoài trời, nắng gắt phủ xuống cánh rừng hun hút không một bóng người.
Tiếng ve vang lên dữ dội giữa khoảng không oi nồng đến khó thở.
Cả tiểu đội tranh thủ uống từng ngụm nước ít ỏi còn sót lại trong bình tông.
Đến chiều, pháo địch bất ngờ dội xuống con đường phía trước đội hình.
Anh Phúc lao tới cứu một thương binh giữa màn khói bụi dày đặc.
Tiếng thở dài sau con dốc năm ấy mãi còn trong ký ức thời hoa lửa.


