Bài viết

Tiếng tích tắc giữa lòng Cầu cảng

Tiếng tích tắc giữa lòng Cầu cảng

Quảng Trị28/04/2026Cao Thị Đỗ Quyên (Đoàn Trường Cao đẳng nghề)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trận đánh vào cảng Cửa Việt mùa hè năm đó là một ký ức không thể nào quên đối với những người lính đặc công nước như tôi. Đêm ấy, biển đen kịt, sóng vỗ ì oạp vào mạn những con tàu chiến khổng lồ của địch như tiếng thở dài của đại dương. Tôi và Bình, hai người đồng đội gắn bó từ thời huấn luyện ở rừng Sác, nhận nhiệm vụ bí mật áp sát để đặt mìn rùa vào thân tàu vận tải tiếp tế của đối phương.

Chúng tôi bơi lặng lẽ, chỉ có hai cái ống thở nhô lên mặt nước như những cọng cỏ khô dạt trôi. Bình là một người thợ máy lành nghề trước khi nhập ngũ, anh có đôi bàn tay khéo léo và một khả năng bình tĩnh đến lạ lùng. Khi chúng tôi đã áp sát được vào phần bụng thép lạnh lẽo của con tàu, Bình ra hiệu cho tôi giữ dây để anh thực hiện thao tác gắn kíp nổ. Những mảng hàu bám trên vỏ tàu sắc lẹm cứa vào da thịt đau nhói, nhưng chúng tôi không được phép phát ra bất cứ tiếng động nào. Ánh đèn pha từ trên boong tàu quét qua quét lại trên mặt nước, mỗi lần nó đi ngang qua là một lần tim tôi thắt lại, cảm giác như hơi thở của thần chết đang phả ngay sát gáy.

Khi Bình đang định vị khối thuốc nổ cuối cùng, một tiếng động lạ vang lên từ phía trên. Có vẻ như lính tuần tra đã phát hiện ra điều gì đó không ổn. Chúng bắt đầu ném những quả lựu đạn chống người nhái xuống nước. Những tiếng nổ "uỳnh uỳnh" dưới lòng sâu dội vào màng nhĩ đau buốt. Một mảnh lựu đạn đã găm trúng vai Bình. Tôi thấy dòng máu đỏ thẫm hòa vào nước biển đen, loang lổ. Tôi ra hiệu rút lui, nhưng Bình lắc đầu quyết liệt. Anh chỉ tay vào khối mìn chưa kịp kích hoạt. Anh biết, nếu không có tiếng nổ này, đoàn tàu sẽ rời cảng và hàng ngàn tấn vũ khí kia sẽ trút xuống đầu đồng đội chúng tôi ở đất liền.

Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Bình đẩy tôi ra xa, ra hiệu cho tôi bơi về phía vùng an toàn. Ánh mắt anh lúc đó rực sáng, một vẻ cương nghị mà tôi sẽ mang theo suốt cuộc đời. Anh quyết định ở lại để giữ cho khối mìn không bị sóng đánh bật ra trước khi đồng hồ hẹn giờ kịp chạy. Tôi vừa bơi vừa ngoái lại, nước mắt hòa vào nước biển mặn chát. Khi tôi vừa chạm vào rặng đước ven bờ, một cột lửa khổng lồ dựng đứng giữa biển đêm, hất tung con tàu chiến lên không trung. Tiếng nổ kinh hoàng xé toạc màn đêm, mặt biển rung chuyển như một trận động đất.

Bình đã tan vào sóng nước cùng với nhiệm vụ hoàn thành. Sáng hôm sau, biển lại lặng sóng, trả về những mảnh vụn của con tàu và sự bình yên giả tạo. Nhưng trong lòng tôi, tiếng "tích tắc" của chiếc đồng hồ hẹn giờ và ánh mắt của Bình vẫn mãi vang vọng. Anh không chỉ phá hủy một con tàu, anh đã dùng chính mạng sống của mình để dựng lên một tượng đài về tình đồng chí, một sự hy sinh thầm lặng mà đại dương xanh thẳm kia sẽ đời đời ghi nhớ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn