Tiếng tích tắc giữa rừng khộp
Giữa đại ngàn Trường Sơn, nơi những cánh rừng khộp mùa khô rụng lá trơ trụi, cuộc chiến không chỉ diễn ra bằng súng đạn mà còn bằng những làn sóng điện đài. Những chiến sĩ thông tin, với chiếc máy vô tuyến điện nặng nề trên vai, đã trở thành mạch máu nối liền giữa bộ chỉ huy và các đơn vị thực chiến. Câu chuyện kể về sự hy sinh thầm lặng của những người lính "giữ sóng" cho Tổ quốc.
Mùa khô năm 1972, đơn vị chúng tôi nhận nhiệm vụ thọc sâu vào vùng giáp ranh tỉnh Kon Tum để chuẩn bị cho chiến dịch Xuân - Hè. Để đảm bảo bí mật, chúng tôi phải hành quân qua những vùng đất trống trải, nơi máy bay trinh sát "đầm già" của địch quần thảo suốt ngày đêm.
Trong tổ thông tin của tôi có Luân, một chàng trai Hà Nội có đôi bàn tay rất khéo và đôi tai cực kỳ nhạy bén. Luân thường đùa: "Tai mình thính hơn cả tai hươu, chỉ cần tiếng tích tắc của điện đài là mình biết anh em đang cần gì". Luân luôn giữ gìn chiếc máy thông tin như vật báu, bọc nilon kỹ càng để tránh bụi đỏ và mưa rừng.
Một chiều muộn, khi tổ chúng tôi đang thiết lập đài quan sát trên một đỉnh đồi cao, bỗng nhiên một toán lính biệt kích địch bất ngờ tập kích từ phía sau. Đạn nổ chát chúa, khói mù mịt. Một viên đạn đã bắn trúng ăng-ten của máy thông tin, làm đứt đoạn liên lạc giữa tiểu đoàn và sở chỉ huy.
Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, nếu không nối lại được liên lạc để gọi pháo binh chi viện, cả tiểu đoàn thọc sâu sẽ bị địch vây hãm. Luân không ngần ngại, em nhô người lên khỏi công sự, tay cầm đoạn dây thép dự phòng, mặc cho đạn địch bắn rát sạt bên tai. Em dùng miệng tước vỏ dây, dùng tay nối lại đoạn ăng-ten bị đứt ngay giữa làn mưa đạn.
Vừa lúc tín hiệu "Tích... tạch... tích..." vang lên thông suốt, cũng là lúc một quả lựu đạn của địch nổ gần chỗ Luân. Em bị hất văng xuống hố pháo, máu chảy thấm đẫm chiếc tai nghe vẫn còn áp chặt vào tai. Trước khi lịm đi, Luân chỉ hỏi khẽ: "Nối... được... chưa anh? Pháo... sắp bắn... chưa?".
Nhờ những tọa độ được gửi đi kịp thời từ bàn tay của Luân, pháo binh ta đã dập tắt hoàn toàn ổ hỏa lực địch, giải nguy cho tiểu đoàn. Luân ra đi giữa rừng khộp đang mùa thay lá, khi trên tay vẫn còn nắm chặt đoạn dây liên lạc như một lời hứa sắt đá với đồng đội.
Hòa bình lập lại, mỗi khi nhìn thấy những cột sóng viễn thông vươn cao, tôi lại nhớ về cậu em nhỏ với đôi tai "thính hơn tai hươu" năm ấy. Những chiến sĩ thông tin đã hóa thân vào sóng, vào gió, để tiếng nói của độc lập, tự do mãi mãi được vang xa khắp mọi miền Tổ quốc.


