Tiếng Tích Tắc Trên Đồi Không Tên
Đại đội trưởng công binh Tùng cùng đồng đội nhận nhiệm vụ khẩn cấp là vô hiệu hóa một quả bom từ trường cực kỳ nguy hiểm đang chắn ngang độc đạo trên đường Trường Sơn. Để đảm bảo an toàn cho đồng đội, Tùng một mình bò xuống hố sâu, tháo bỏ mọi vật dụng kim loại và đối mặt với tử thần trong gang tấc. Bằng đôi tay thép vững vàng và sự dũng cảm phi thường, anh đã cắt đứt ngòi nổ đồng hồ thành công, giải phóng con đường để đoàn xe kéo pháo tiến vào Nam an toàn trước giờ xuất kích.
Mùa khô năm 1968, tại một tọa độ lửa trên tuyến đường Trường Sơn, địch ném xuống hàng loạt bom từ trường hòng bóp nghẹt mạch máu giao thông. Loại bom này cực kỳ nguy hiểm vì chúng có thể tự nổ khi có sắt thép đi qua.
Đội công binh của đại đội trưởng Tùng nhận lệnh phải vô hiệu hóa một quả bom từ trường khổng lồ đang nằm chắn ngay độc đạo trước khi đoàn xe chở xích xe tăng tiến qua.Thời gian chỉ còn chưa đầy một tiếng.Trời tối đen như mực. Tùng cùng hai chiến sĩ trẻ bò sát mặt đất, tiếp cận mục tiêu. Quả bom lừng lững như một con quái vật bằng sắt nằm nửa chìm nửa nổi dưới hố sâu. Xung quanh nó, không khí đặc quánh sự chết chóc."Hai đứa ở ngoài hố, để một mình anh vào!", Tùng ra lệnh bằng giọng trầm ranh rã.Anh cởi bỏ thắt lưng có khóa sắt, tháo hết mọi vật dụng kim loại trên người, chỉ mang theo chiếc kìm chuyên dụng và một chiếc đèn pin bịt vải đỏ để hạn chế ánh sáng. Tùng rón rén bò xuống lòng hố. Tiếng máy nổ của máy bay trinh sát trên cao càng làm tăng thêm sự căng thẳng tột độ.Tùng áp tai vào lớp vỏ sắt lạnh ngắt của quả bom. Anh nghe thấy tiếng "tích... tắc... tích... tắc..." rất nhỏ của ngòi nổ đồng hồ. Mồ hôi vã ra như tắm, cay xè cả mắt nhưng anh không dám đưa tay lên lau. Đôi bàn tay cầm kìm của người đội trưởng dạn dày sương gió vẫn vững như bàn thạch.Anh cẩn thận luồn chiếc kìm vào ngòi nổ, tìm kiếm sợi dây rơ-le kích nổ. Chỉ cần một rung động nhỏ hoặc một sơ suất một phần mười milimét, quả bom sẽ kích nổ và thổi bay mọi thứ trong bán kính hàng trăm mét.Một phút... Hai phút... Ba mươi phút trôi qua nghẹt thở."Cạch!"Một tiếng động cơ khí nhỏ vang lên. Tùng nín thở. Tiếng tích tắc dừng lại. Quả bom đã bị vô hiệu hóa hoàn toàn.Tùng nằm vật ra hố bom, thở phào nhẹ nhõm, toàn thân ướt đẫm mồ hôi dù trời đêm ở rừng đại ngàn lạnh buốt. Chỉ mười phút sau, đoàn xe tải kéo pháo xé màn đêm rầm rập tiến qua an toàn, tiếp tục hành trình hướng về mặt trận phía Nam.Hòa bình lập lại, Tùng trở thành một vị tướng ngành công binh. Trên ngực áo ông lấp lánh những tấm huân chương, nhưng đối với ông, phần thưởng cao quý nhất chính là nụ cười của những người đồng đội năm xưa đã vượt qua cung đường lửa an toàn.



