Tiếng tiêu bên vách đá biên thùy
Tiếng tiêu bên vách đá biên thùy
Trên đỉnh núi cao nhất của dãy Trường Sơn, nơi quanh năm mây mù che phủ và cái lạnh thấu xương có thể làm đóng băng cả những ý nghĩ, có một trạm biên phòng nhỏ chỉ gồm năm anh em. Họ là những "người rừng" thực thụ, xa rời ánh đèn thành phố, bầu bạn với cây cỏ và những cơn sốt rét rừng kinh hoàng. Trong số đó có lão Thành, người lính già nhất trạm, có thói quen thổi tiêu mỗi khi chiều muộn.
Tiếng tiêu của lão Thành rất lạ, nó không buồn bã mà nghe hào hùng như tiếng gió gào qua khe núi. Lão bảo: "Thổi tiêu là để cho núi rừng biết mình vẫn còn sống, để anh em ở dưới xuôi biết biên giới vẫn yên bình". Người bạn thân nhất của lão là cậu lính trẻ tên Linh, quê ở tận mũi Cà Mau, lần đầu biết đến cái lạnh miền Bắc. Linh thường ngồi nghe lão thổi tiêu, tay đan những chiếc giỏ mây để tặng mẹ.
Một mùa đông năm 1974, một cơn bão tuyết hiếm hoi ập đến (theo lời kể của những người già ở biên giới). Lương thực tiếp tế không lên kịp, cả trạm phải chia nhau từng củ mài, từng hạt ngô khô. Linh bị sốt rét ác tính, người run lên cầm cập dù đã đắp ba lớp chăn bông. Lão Thành ôm lấy Linh, dùng hơi ấm của cơ thể mình để sưởi cho cậu. Lão không thổi tiêu nữa mà dành sức để chăm sóc đồng đội.
Lão quyết định băng rừng trong đêm tối để tìm một loại lá thuốc dân gian mà người dân tộc bản địa từng chỉ cho lão. Các đồng đội ngăn cản vì vực sâu thăm thẳm, nhưng lão gạt đi: "Thằng Linh nó còn mẹ già chờ ở quê, tôi không thể để nó nằm lại đây". Lão đi, mang theo chiếc tiêu dắt ngang lưng như một lời thề sẽ trở về.
Ba tiếng sau, giữa tiếng gió hú, anh em trên trạm nghe thấy tiếng tiêu vọng lại từ phía vực sâu. Tiếng tiêu dồn dập, báo hiệu lão đã tìm được thuốc nhưng đang gặp nguy hiểm. Khi mọi người xuống đến nơi, họ thấy lão Thành đang bám chặt vào một gốc cây bên vách đá, tay vẫn nắm chặt nắm lá thuốc, chân lão đã bị gãy vì trượt ngã. Dù đau đớn tột cùng, lão vẫn dùng sức tàn thổi tiêu để chỉ đường cho đồng đội.
Linh được cứu sống nhờ nắm lá thuốc ấy, nhưng lão Thành thì phải cắt bỏ một chân. Nhiều năm sau, khi hòa bình lập lại, Linh thường đưa lão Thành (lúc này đã chống nạng) về thăm quê mình. Mỗi khi ngồi bên dòng sông Hậu, lão lại lôi chiếc tiêu cũ ra thổi. Tiếng tiêu giờ đây hòa vào tiếng sóng vỗ, nhắc nhở về một tình đồng chí cao cả hơn núi, sâu hơn biển, nơi người ta sẵn sàng hy sinh cả xương máu để giữ lấy mạng sống cho người anh em.


