Tiếng Trống Gầm Giữa Đêm Trăng Cù Lao
Năm 1972, vùng đất cù lao thuộc huyện Chợ Mới bị địch bao vây kinh tế và quân sự ngặt nghèo. Chúng lập nên hàng loạt đồn bốt kiên cố ở các đầu vàm kinh để kiểm soát, không cho lực lượng du kích ta tiếp cận và phát triển phong trào quần chúng.
Một đêm giữa tháng, tại một ngôi chùa cổ ở địa phương, Ban Chỉ huy quân sự huyện đang tổ chức một cuộc họp tuyệt mật với các cơ sở nội đô để vạch ra kế hoạch giải phóng vùng ven. Tuy nhiên, một toán lính thám báo Ngụy tinh nhuệ gồm hơn 30 tên bất ngờ hành quân lặng lẽ trong đêm, cắt đuôi lực lượng trinh sát của ta và áp sát vào hàng rào bảo vệ bên ngoài ngôi chùa.
Lúc này, lực lượng du kích bảo vệ tại chỗ chỉ có vỏn vẹn 4 chiến sĩ với súng trường cũ. Nếu nổ súng đối đầu trực diện, hỏa lực mạnh dồn dập của giặc sẽ làm lộ vị trí cuộc họp và gây nguy hiểm cho các đồng chí lãnh đạo. Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, ông Út – một nghệ nhân đóng trống và là cơ sở cách mạng – đã nhìn vào dàn nhạc cụ truyền thống của ban nhạc lễ đang để trong gian sau ngôi chùa, nảy ra một kế hoạch nguy trang táo bạo.
Ông Út lập tức bàn với 4 chiến sĩ du kích triển khai ngay một trận địa "âm thanh chiến tranh" độc nhất vô nhị ngay trong bóng tối:
Ông Út cùng các chiến sĩ khuân hai chiếc trống sấm (loại trống gỗ lớn, mặt bịt da trâu già) đặt sát cửa sổ hướng ra phía hàng rào nơi giặc đang bò vào. Họ dùng những đoạn ống tre già bọc lá chuối khô, bên trong nhét sẵn những bánh pháo tép cỡ lớn nối chung một ngòi nổ. Khi đốt, tiếng pháo nổ đanh, giòn trong lòng ống tre rỗng sẽ khuếch đại âm thanh lên gấp nhiều lần, nghe hệt như tiếng súng cực nhanh AR15 hoặc liên thanh đại liên.
Khi toán lính thám báo giặc vừa bò vào sát bụi rậm cách sân chùa khoảng vài chục mét, tay súng đi đầu đang dáo dác nhìn quanh thì một phát súng hiệu của du kích vang lên xé toạc màn đêm. Ngay lập tức, theo hiệu lệnh của ông Út, hai chiếc dùi trống bằng gỗ sến liên tục nện sấm sét xuống mặt trống sấm: Tùng! Tùng! Tùng! Tùng!... Tiếng trống gầm vang, dồn dập với tốc độ cực nhanh, dội vào vách tường chùa cổ rồi vọng ra không gian như tiếng gầm của các khẩu súng cối tầm nặng đang khạc lửa. Cùng lúc đó, các chiến sĩ du kích châm ngòi cho các bánh pháo trong ống tre. Tiếng nổ đoành... đoành... chát... chát... vang lên chan chát, chớp lửa lập lòe từ đầu ống tre xuyên qua kẽ lá rậm rạp tạo cảm giác hệt như một mạng lưới hỏa lực dày đặc đang xả đạn quét sạch mặt đất. Nghe tiếng gầm rú rung chuyển đất trời của "đại pháo" trống sấm, lại thấy chớp lửa và tiếng liên thanh chát chúa bao vây ba bề bốn bên, tên chỉ huy toán thám báo Ngụy hồn xiêu phách lạc, hét lớn vào bộ đàm: "Rút lui! Việt Cộng có đại liên hạng nặng phục kích đông lắm! Bị vây rồi!".
Đám lính giặc mất hồn, không kịp bắn trả một viên đạn nào, giẫm đạp lên nhau, vứt bỏ cả máy bộ đàm, ba lô, cắm đầu chạy thục mạng ra hướng sông lớn để tìm đường thoát thân.
Trong lúc quân giặc đang tháo chạy hoảng loạn ngoài bờ kinh, thì ở gian chính điện, cuộc họp của các đồng chí lãnh đạo huyện ủy đã kết thúc gọn gàng, di chuyển tài liệu mật rút lui vào vùng lõi căn cứ an toàn trọn vẹn trong sự vỡ òa của bà con.


