Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Tiếng trống giữa mùa sơ tán

Bà Phạm Thị Hồng đã trải qua những năm tháng học tập trong điều kiện vô cùng thiếu thốn do chiến tranh. Điều bà nhớ nhất là tiếng trống trường vang lên giữa nơi sơ tán, như một lời khẳng định rằng dù khó khăn đến đâu, việc học vẫn không thể bị gián đoạn.

Đồng Nai14/06/2026Đặng Trọng Phúc (xã Định Quán)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, khi mới mười lăm tuổi, Hồng cùng nhiều học sinh trong trường phải sơ tán đến một vùng quê cách xa thị trấn để tránh bom đạn. Lớp học được dựng tạm bằng tre nứa, bàn ghế là những tấm ván ghép lại, còn bảng đen được làm từ gỗ sơn màu.

Mỗi sáng, học sinh mang theo sách vở trong những chiếc túi vải đã sờn cũ. Có những hôm trời mưa lớn, đường đất lầy lội, các em phải đi bộ hàng cây số mới đến được lớp. Dù vậy, không ai bỏ học.

Một ngày nọ, khi buổi học đang diễn ra, tiếng còi báo động vang lên. Thầy cô nhanh chóng hướng dẫn học sinh xuống hầm trú ẩn. Sau khi tình hình ổn định, mọi người trở lại lớp học. Người thầy già cầm chiếc dùi gõ lên mặt trống trường đã cũ và nói:

"Chiến tranh có thể làm đổ những mái nhà, nhưng không thể lấy đi tri thức và ước mơ của các em."

Câu nói ấy đã trở thành động lực để Hồng tiếp tục cố gắng học tập. Sau này, bà trở thành một giáo viên tiểu học và dành cả cuộc đời để truyền đạt kiến thức cho nhiều thế hệ học sinh.

Mỗi khi nhớ lại quãng thời gian sơ tán, bà vẫn xúc động khi nghĩ về tiếng trống trường năm ấy – âm thanh của niềm hy vọng, của ý chí vượt khó và của khát vọng về một tương lai tươi sáng hơn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn