Bài viết

Tiếng trống giữa thành Hoa Lư

Ninh Bình21/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thời Hoa Lư, trong kinh thành Hoa Lư luôn có một chiếc trống lớn đặt trên vọng lâu để báo hiệu khi có nguy cấp.

Người đánh trống là một thiếu niên tên Quang. Tuy còn trẻ nhưng Quang rất nhanh nhẹn, được chọn vì có sức khỏe tốt và đôi tai thính, có thể nghe tiếng động từ xa.

Cha của Quang từng là lính trận và hy sinh trong một cuộc phục kích. Trước khi mất, ông chỉ để lại cho con trai chiếc khăn cũ và lời dặn:

— Khi đất nước cần, con phải biết đánh thức mọi người.

Một đêm yên tĩnh, khi cả kinh thành đang ngủ, Quang trực gác trên tháp canh. Bỗng cậu nghe thấy tiếng động lạ từ hướng núi đá phía tây.

Ban đầu rất nhỏ, nhưng rồi tiếng bước chân ngày càng rõ. Quang nheo mắt nhìn xuống và thấy bóng quân giặc đang lén vượt qua khe núi.

Cậu hiểu ngay rằng nếu không báo động kịp thời, kinh thành sẽ bị tập kích bất ngờ.

Không chần chừ, Quang chạy lên tháp trống.

Chiếc trống lớn đặt giữa gió đêm, mặt trống căng và im lặng như chờ đợi. Quang cầm dùi trống, nhưng tay cậu hơi run vì biết rằng tiếng trống này sẽ quyết định sinh mệnh của cả kinh thành.

Nhưng rồi cậu nhớ đến cha mình.

Quang giơ cao dùi trống và đánh mạnh xuống.

“Thùng! Thùng! Thùng!”

Tiếng trống vang vọng khắp núi đá, dội vào vách thành Hoa Lư. Ánh đuốc trong doanh trại lập tức bật sáng, quân lính thức giấc chuẩn bị chiến đấu.

Quân giặc hoảng loạn vì bị phát hiện sớm, đội hình rối loạn. Trận tập kích bất ngờ thất bại ngay từ đầu.

Quân triều đình nhanh chóng phản công, đẩy lùi kẻ thù khỏi khu vực thành đá.

Sau trận chiến, vị tướng chỉ huy nói với Quang:

— Nếu không có tiếng trống của ngươi, có lẽ hôm nay kinh thành đã nguy hiểm.

Quang chỉ cúi đầu:

— Con chỉ làm điều cha con từng dạy.

Từ đó, người dân Hoa Lư luôn nói rằng tiếng trống đêm ấy không chỉ là âm thanh báo động, mà là tiếng gọi

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn