Bài viết

tiếng trống gỗ báo quân trong thung lũng đá

Ninh Bình18/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ
tiếng trống gỗ báo quân trong thung lũng đá

Trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, ở các vùng rừng núi hiểm trở, việc báo động sớm khi địch càn quét là yếu tố sống còn của các đơn vị đóng quân phân tán. Không phải lúc nào cũng có radio hay pháo hiệu, nhiều nơi phải dùng những phương tiện thô sơ như kẻng, còi hoặc tiếng trống gỗ để truyền tín hiệu khẩn cấp.

Năm 1972, tại một đơn vị phòng thủ ở khu vực núi đá miền Trung có chiến sĩ trẻ tên là Hoàng Văn Tâm. Anh quê ở Nghệ An, lớn lên giữa làng quê gắn với đình làng và những tiếng trống hội, nên rất nhạy với âm thanh và nhịp điệu.

Tâm được giao nhiệm vụ cảnh giới vòng ngoài và phụ trách tín hiệu báo động bằng trống gỗ của đơn vị.

Chiếc trống gỗ được làm từ thân cây rỗng, căng da thú, đặt trên một điểm cao nhìn xuống thung lũng.

Mỗi kiểu tiếng trống đều có quy ước riêng: chậm là báo động xa, nhanh là báo động gần, liên hồi là tình huống khẩn cấp toàn đơn vị.

Mùa khô năm 1972, khu vực này thường xuyên bị địch thăm dò đường tiến công vào ban đêm.

Đơn vị phải duy trì canh gác liên tục trên các mỏm đá cao.

Một đêm không trăng, Tâm đang trực trên chốt quan sát thì phát hiện bóng người di chuyển dưới thung lũng.

Qua quan sát, anh nhận ra đó không phải thú rừng mà là một toán địch đang bí mật áp sát vị trí đóng quân.

Nếu không báo động kịp thời, toàn bộ đơn vị có thể bị bao vây bất ngờ.

Tâm lập tức quay về vị trí đặt trống gỗ trên đỉnh đá.

Anh gõ những nhịp đầu tiên theo quy ước báo động xa, rồi nhanh chóng chuyển sang nhịp liên hồi.

Âm thanh trầm vang lan trong thung lũng đá, dội lại giữa các vách núi, đánh thức toàn bộ đơn vị.

Nhờ tín hiệu đó, lực lượng phía dưới kịp thời phân tán đội hình và tổ chức phòng thủ.

Tuy nhiên, địch cũng nhanh chóng phát hiện vị trí phát ra tiếng trống.

Pháo sáng được bắn lên, ánh sáng trắng chiếu thẳng vào mỏm đá nơi Tâm đang đứng.

Ngay sau đó, hỏa lực tập trung bắn lên khu vực chốt cảnh giới.

Dù nguy hiểm cận kề, Tâm vẫn tiếp tục giữ nhịp trống cuối cùng để đảm bảo toàn bộ đơn vị đã nhận đủ tín hiệu báo động.

Sau khi tiếng trống dừng lại, thung lũng chìm trong tiếng súng và khói bom.

Khi đồng đội lên được vị trí chốt cao, họ chỉ còn thấy chiếc trống gỗ bị vỡ một phần, nằm bên vách đá gió lộng.

Hoàng Văn Tâm đã anh dũng hy sinh trong lúc giữ nhịp báo động cuối cùng cho đơn vị.

Sau ngày đất nước thống nhất, những người lính từng chiến đấu ở khu vực ấy vẫn nhắc về “tiếng trống gỗ báo quân trong thung lũng đá” như một ký ức không thể nào quên.

Họ gọi Tâm là “người đánh thức cả chiến trường” — bởi giữa bóng tối và bom đạn, anh đã dùng chính nhịp trống của mình để cứu cả đơn vị khỏi vòng vây.

Câu chuyện ấy là hình ảnh của thời hoa lửa — nơi mà một nhịp trống nhỏ bé cũng có thể thay đổi vận mệnh của cả một trận đánh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
tiếng trống gỗ báo quân trong thung lũng đá | Câu chuyện thời hoa lửa