Tiếng Trống Hát Giang
Sương mù đục ngầu giăng kín mặt sông Hát, giấu đi hàng trăm con thuyền gỗ đang im lìm áp mạn vào bờ. Đêm cuối xuân năm 40, cái lạnh dai dẳng của miền đất Cung Miêu vẫn len lỏi qua từng lớp áo giáp tre. Dưới gốc đa cổ thụ ven bến, Trưng Trắc ngồi một mình, đôi tay siết chặt bao kiếm khảm xà cừ.
Tiếng Trống Hát Giang
Sương mù đục ngầu giăng kín mặt sông Hát, giấu đi hàng trăm con thuyền gỗ đang im lìm áp mạn vào bờ. Đêm cuối xuân năm 40, cái lạnh dai dẳng của miền đất Cung Miêu vẫn len lỏi qua từng lớp áo giáp tre. Dưới gốc đa cổ thụ ven bến, Trưng Trắc ngồi một mình, đôi tay siết chặt bao kiếm khảm xà cừ.
Ánh lửa từ chiếc đèn dầu nhỏ hắt lên khuôn mặt cương nghị của người phu nhân đất Mê Linh. Thi Sách – chồng bà, Lạc tướng Chu Diên – vừa bị gã Thái thú Tô Định hành quyết tàn bạo tại thành Luy Lâu. Tin tặc gửi về kèm theo chiếc áo vải thô nhuộm máu khô đét. Nỗi đau xé ruột như tảng đá nặng ngàn cân đè lên ngực, nhưng mắt bà không rơi một giọt lệ. Nước mắt lúc này là sự xa xỉ; xương máu của trăm họ đất Lạc Việt đang đợi một lời đáp trả.
Tiếng bước chân dồn dập cắt ngang khoảng không tĩnh mịch. Trưng Nhị tiến lại gần, vai khoác áo giáp đồng, tay lăm lăm ngọn giáo ngắn. Ánh mắt cô gái trẻ rực lên ngọn lửa căm hờn:
"Tỷ tỷ! Nghĩa binh từ Mê Linh, Chu Diên, Ba Vì đã hội đủ. Các nữ tướng Lê Chân, Thánh Thiên, Bát Nàn cũng đã dẫn binh cập bến. Hơn sáu mươi lăm thành mộc đều đã dựng cờ hò reo. Chỉ chờ cờ lệnh của tỷ!"
Trưng Trắc đứng dậy. Bà không mặc tang phục màu trắng tàn hờn như lời khuyên của một số quân sư, mà khoác lên mình chiếc áo giáp đồng óng ánh, khoác tấm áo bào đỏ thắm như vệt nắng hừng đông.
"Nỗi đau này không chỉ của riêng ta," Trưng Trắc trầm giọng, từng lời đanh thép. "Thi Sách hy sinh vì bộc lộ dã tâm quật khởi, nhân dân ta gồng mình nộp thuế ngọc trai, sừng tê, chịu kiếp nô dịch hèn hạ dưới tay quan lại Đông Hán bao năm qua. Báo thù nhà cũng chính là đền nợ nước."
Trưng Trắc bước lên đài tế dựng bằng đá cuội bên sông Hát. Phía dưới, hàng vạn nghĩa sĩ đứng lặng ken đặc cả bãi bồi. Họ là những người nông dân chân đất quấn khăn bao lanh, những người thợ săn mang cung tên gỗ, những nữ binh vai đeo gùi tên độc. Hàng ngàn ngọn đuốc được châm lên, soi sáng một vùng nước đỏ alluvial dâng cao.
Trưng Trắc tuốt kiếm chỉ lên không trung, giọng bà vang vọng qua màn sương đêm, rung chuyển cả mặt sông:
"Một xin rửa sạch nước thù,
Hai xin đem lại nghiệp cũ họ Hùng,
Ba kẻo tàn hại gian hung,
Bốn xin vẹn toàn trung nghĩa!"
"Rửa sạch nước thù! Khôi phục nghiệp Hùng!" – Hàng vạn tiếng hô vang lên cùng lúc như tiếng sấm dội từ lòng đất.
Ngay lập tức, ba hồi trống Mê Linh bằng da trâu rừng vang lên dồn dập: Cắc... Tùng! Cắc... Tùng! Tiếng tù và bằng sừng trâu cất lên da diết, xé tan màn đêm. Mời gọi muôn dân, húc văng sự sợ hãi.
Rạng sáng, đoàn quân xuất phát. Trưng Trắc và Trưng Nhị uy nghi trên lưng hai con voi chiến khổng lồ. Ngà voi bọc sắt, lưng mang bản đao và nỏ liên. Quân khởi nghĩa tràn qua sông Hát như một trận bão lũ không gì cản nổi.
Các căn đồn lẻ của quân Hán dọc đường tiến quân nhanh chóng tan vỡ trước sức tấn công mãnh liệt. Quân ta dùng nỏ tẩm độc xối xả vào lũ cựu binh Hán, nghĩa binh cầm gậy gộc, dao găm giáp lá la giáp trận, đánh cận chiến xông xáo. Bất cứ nơi nào hai vị Nữ vương đi qua, ngọn cờ thêu sáu chữ "Khôi phục Nam bang nghiệp cũ" lại tung bay trong tiếng reo hò của dân chúng.
Tại thủ phủ Luy Lâu, Tô Định đang say sưa bên yến tiệc thì nghe tiếng trống trận xé trời. Kẻ bạo ngược kiêu ngạo ngày nào giờ mặt không còn một giọt máu khi nhìn từ trên tường thành: biển người bao vây kín bốn phía, tiếng reo hò "Sát Hán!" rung chuyển cả chân thành.
Môn quan bị phá tan bằng những thân cây gỗ lớn. Nghĩa binh tràn vào như thác vỡ. Trong cơn hoảng loạn tột cùng, Tô Định vội vã cắt phăng râu tóc, tháo bỏ áo mấn cẩm giáp, cải trang thành một kẻ dân gian nhếch nhác rồi chui qua cống thoát nước để tháo chạy về phương Bắc.
Ánh mặt trời buổi trưa chiếu rọi xuống thành Luy Lâu. Cờ Đông Hán bị hạ gục, giẫm nát dưới chân nghĩa quân.
Trưng Trắc đứng trên chòi cao thành Luy Lâu, làn gió xuân thổi tung tấm áo bào đỏ quạch nhuộm chút bụi đường trận mạc. Bà nhìn ra dải giang sơn gấm vóc rộng lớn – từ Mê Linh, Luy Lâu đến tận Cửu, Nhật Nam. Sau hơn một thế kỷ đắm chìm trong đêm dài Bắc thuộc, dải đất Lạc Việt đã thực sự giành lại độc lập. Một kỷ nguyên mới mở ra từ ngọn lửa hận thù và chí khí quật cường của những người phụ nữ Nam bang.



