Anh hùng Lực lượng vũ trang

Tiếng trống làng trong mùa cách mạng

Hôm ấy, Cu Nâu đang chăn trâu ở cánh đồng Cồn Cát thì từ phía đình làng bỗng vọng lại ba hồi trống dồn dập. "Thùng... thùng... thùng..." Cậu ngẩng đầu nhìn về phía làng. Đàn cò vừa đậu trên ruộng cũng giật mình bay lên. Tiếng trống không giống mọi ngày. Nó gấp gáp hơn, mạnh mẽ hơn.

Nghệ An22/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Tiếng trống làng trong mùa cách mạng

Hôm ấy, Cu Nâu đang chăn trâu ở cánh đồng Cồn Cát thì từ phía đình làng bỗng vọng lại ba hồi trống dồn dập.

"Thùng... thùng... thùng..."

Cậu ngẩng đầu nhìn về phía làng. Đàn cò vừa đậu trên ruộng cũng giật mình bay lên. Tiếng trống không giống mọi ngày. Nó gấp gáp hơn, mạnh mẽ hơn.

Những người đang cấy lúa đồng loạt đứng thẳng lưng. Có người vội gác cuốc lên vai, có người gọi nhau:

— Về đình thôi!

Cu Nâu dắt trâu chạy theo cha. Trên con đường đất đỏ, người già, thanh niên, phụ nữ và trẻ nhỏ đều hướng về một phía.

Sân đình đông chưa từng thấy

Khi hai cha con đến nơi, sân đình đã chật kín người.

Lá cờ đỏ sao vàng tung bay trước mái đình cổ. Nhiều thanh niên đứng thành hàng ngay ngắn. Các cụ già chống gậy đứng ở phía sau, ánh mắt chăm chú nhìn lên phía trước.

Tiếng trống lại vang lên.

Lần này, từng nhịp trống như hòa cùng nhịp tim của cả làng.

Cu Nâu kéo nhẹ tay cha.

— Cha ơi, sao hôm nay ai cũng đến đông thế?

Cha nhìn lá cờ đang bay trong gió rồi đáp khẽ:

— Có những ngày mà cả một làng, cả một đất nước cùng chung một việc lớn.

Cậu bé im lặng, nhưng trong lòng bỗng thấy nao nao.

Người đánh trống già nhất làng

Điều Cu Nâu nhớ nhất không phải là những lời người lớn nói, mà là hình ảnh cụ Từ – người trông coi đình làng đã nhiều năm – đứng bên chiếc trống lớn.

Mái tóc cụ bạc trắng.

Đôi tay gầy guộc.

Nhưng mỗi lần chiếc dùi trống hạ xuống, âm thanh lại vang xa khắp cánh đồng.

Sau này, có người kể rằng cụ nói trước khi đánh trống:

"Tiếng trống hôm nay là để gọi con cháu cùng một lòng."

Không ai vỗ tay.

Không ai hò reo.

Chỉ có những ánh mắt lặng lẽ mà cương quyết.

Tiếng trống theo bước chân người dân

Chiều hôm ấy, khi mọi người trở về, tiếng trống vẫn còn vang trong tâm trí Cu Nâu.

Cậu hỏi cha:

— Sau này con còn được nghe tiếng trống như hôm nay nữa không?

Cha mỉm cười:

— Có những tiếng trống chỉ vang một lần trong đời, nhưng người ta nhớ cả đời.

Đêm xuống, nằm trong căn nhà tranh, Cu Nâu vẫn tưởng như nghe tiếng trống vọng qua hàng tre, hòa cùng tiếng dế kêu ngoài vườn.

Cậu chưa hiểu hết ý nghĩa của mùa thu năm ấy.

Nhưng cậu hiểu rằng, tiếng trống đình làng đã đánh thức trong lòng người dân Quỳnh Đôi một niềm tin mới: rằng khi mọi người biết đoàn kết, biết cùng nhau đứng lên vì việc chung, thì quê hương sẽ bước sang một chặng đường khác.

Nhiều năm sau, mỗi lần đi ngang ngôi đình cũ, Cu Nâu lại ngẩng nhìn chiếc trống treo dưới mái ngói rêu phong.

Cậu không còn nghe âm thanh năm ấy nữa.

Nhưng trong ký ức, tiếng trống mùa Cách mạng vẫn vang lên rõ ràng, như nhắc rằng có những thời khắc lịch sử được ghi nhớ không chỉ bằng sách vở, mà còn bằng những âm thanh đã lay động lòng người.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn