Tiếng Trống Mê Linh
Mùa xuân năm ấy, vùng đất Mê Linh chìm trong cảnh lầm than. Quân đô hộ áp bức dân lành, bắt cống nạp nặng nề khiến nhiều gia đình đói khổ.
Trong một ngôi nhà nhỏ ven sông, cô bé Mai thường nghe mẹ kể về hai vị nữ anh hùng: Trưng Trắc và Trưng Nhị.
Mỗi lần nghe chuyện, đôi mắt Mai lại sáng lên.
“Mẹ ơi, thật sự có những người dám đứng lên chống lại giặc mạnh hơn mình sao?”
Mẹ cô mỉm cười:
“Có chứ. Vì lòng yêu nước còn mạnh hơn cả sợ hãi.”
Ít lâu sau, tin dữ lan khắp nơi: quân đô hộ lại kéo đến cướp lúa trong làng. Người dân hoảng loạn đóng kín cửa. Nhưng giữa đêm tối, tiếng trống bất ngờ vang lên từ đầu làng.
“Thùng! Thùng! Thùng!”
Âm thanh mạnh mẽ vọng khắp cánh đồng.
Mai chạy ra ngoài và thấy một đoàn nghĩa quân đang tiến qua làng. Đi đầu là hai người phụ nữ mặc áo giáp, cưỡi voi oai phong.
Đó chính là Trưng Trắc và Trưng Nhị.
Tiếng trống trận vang dội khiến cả ngôi làng như bừng tỉnh.
Một chiến binh hô lớn:
“Ai yêu quê hương hãy đứng lên cùng nghĩa quân!”
Người dân nhìn nhau do dự.
Lúc ấy, Mai bất ngờ bước tới cầm chiếc trống nhỏ của làng rồi đánh thật mạnh.
“Thùng! Thùng! Thùng!”
Tiếng trống của cô bé hòa cùng tiếng trống nghĩa quân.
Như có ngọn lửa được thắp lên, thanh niên trong làng lần lượt bước ra. Người mang giáo, người mang gậy tre, người đem lương thực giúp nghĩa quân.
Trưng Trắc nhìn Mai rồi gật đầu:
“Con còn nhỏ mà rất can đảm.”
Mai đỏ mặt:
“Con chỉ muốn quê hương được bình yên.”
Sau đó, nghĩa quân tiến đánh nhiều nơi và giành lại được thành trì. Khắp vùng, người dân reo mừng trong tiếng trống chiến thắng.
Nhiều năm sau, Mai đã trở thành người giữ trống cho lễ hội của làng. Mỗi dịp xuân về, cô lại kể cho trẻ nhỏ nghe về đêm tiếng trống Mê Linh vang lên gọi lòng yêu nước.
Và cô luôn nói:
“Anh hùng không phải lúc nào cũng cầm gươm ra trận. Đôi khi, chỉ cần dám đánh lên tiếng trống đầu tiên để mọi người cùng đứng dậy.”



