Tiếng Trống Mê Linh
Mùa xuân năm 40 sau Công nguyên, trời đất Mê Linh khoác lên mình sắc xanh của lúa mới. Thế nhưng, lòng người dân Giao Chỉ lại chìm trong u ám. Ách cai trị tàn bạo của thái thú Tô Định vơ vét của cải, giáng muôn vàn đau khổ lên đầu trăm họ.
Tại dinh thự ở Mê Linh, Trưng Trắc đứng lặng trước hiên nhà. Nàng nhớ đến người chồng chí khí là Thi Sách vừa bị Tô Định hãm hại để uy hiếp tinh thần người Việt. Đứng cạnh chị, Trưng Nhị siết chặt chuôi gươm, ánh mắt sục sôi ý chí trả thù nhà, đền nợ nước. Hai chị em không khóc lóc bi lụy. Họ nén đau thương thành sức mạnh lớn lao để gánh vác giang sơn.
Ngày hội tụ đã đến. Hàng vạn nghĩa quân từ khắp các châu quận như Cửu Chân, Nhật Nam đổ về Mê Linh. Họ mang theo giáo mác, nỏ thần và cả lòng căm thù giặc sâu sắc.
Trưng Trắc bước lên đài cao. Nàng mặc tấm giáp sắt oai nghiêm, tay giơ cao thanh gươm báu. Giọng nàng vang dội, hào sảng giữa trời thuỷ chung:
"Một xin rửa sạch nước thù!
Hai xin đem lại nghiệp xưa họ Hùng!
Ba kẻo oan ức lòng chồng!
Bốn xin vẻn vẹn sở công lênh này!"
Lời thề đanh thép vừa dứt, tiếng trống đồng Mê Linh nổi lên. Từng hồi trống dõng dập vang vọng núi sông, giục giã lòng người.
Hai Bà Trưng oai phong lẫm liệt cưỡi trên voi chiến, đi đầu đoàn quân ào ạt tiến về phía trước. Ngọn cờ khởi nghĩa phấp phới bay giữa trời. Khí thế của nghĩa quân mạnh như vũ bão, phá tan các đồn lũy giặc.
Tô Định hốt hoảng, không kịp mặc giáp, phải cạo tóc, cải trang trốn chạy về phương Bắc. Non sông Giao Chỉ từ đây sạch bóng quân thù, độc lập tự chủ được khôi phục.



