TIẾNG TRỐNG MÙA XUÂN
Mùa xuân năm ấy, Mê Linh có một người phụ nữ đứng trước những người đang chờ mình.
Tên bà là Trưng Trắc.
Sau lưng bà là những mất mát riêng tư. Trước mặt là cả một vùng đất đang chịu ách đô hộ.
Không ai biết tiếng trống đầu tiên vang lên từ lúc nào.
Chỉ biết khi tiếng trống nổi lên, người người hưởng ứng.
Có những người cầm giáo.
Có những người cưỡi voi.
Có những người chỉ mang theo lòng căm giận và niềm tin.
Trưng Trắc không đứng lên một mình.
Bên cạnh bà là Trưng Nhị.
Hai người phụ nữ ấy đã biến nỗi đau riêng thành lời hiệu triệu chung.
Từ Mê Linh, nghĩa quân tiến lên.
Những thành trì lần lượt được giải phóng.
Trong một thời đại mà phụ nữ hiếm khi được đứng ở vị trí của người cầm quân, Hai Bà Trưng đã làm điều khiến lịch sử phải nhớ tên.
Hơn hai nghìn năm sau, tiếng trống ấy đã không còn vang trên chiến trường.
Nhưng mỗi mùa xuân, khi người Việt nhắc đến Hai Bà, dường như vẫn nghe thấy một âm thanh rất xa.
Tiếng trống của một dân tộc không chịu cúi đầu.



