TIẾNG TRỐNG QUÂN TRÊN QUÊ HƯƠNG THÚC KHÁNG
Thẩm Thị Giang
Lịch sử không chỉ được lưu lại bằng bia đá.
Có khi lịch sử được lưu lại bằng một tiếng hát.
Ở vùng Thúc Kháng có một di sản văn hóa dân gian rất đáng quý: hát Trống quân.
Theo thông tin từ Báo và Đài Phát thanh – Truyền hình Hải Dương, hát Trống quân đã xuất hiện ở Bình Giang từ cuối thế kỷ XVII, sau đó phổ biến tại một số địa phương trong tỉnh. Do những biến cố lịch sử, hình thức sinh hoạt này từng có nguy cơ thất truyền.
Nhưng ở Thúc Kháng, người dân hai thôn Ngọc Cục và Tào Khê vẫn duy trì truyền thống.
Năm 2013, xã Thúc Kháng thành lập hai câu lạc bộ Trống quân ở hai thôn. Đến năm 2024, hai câu lạc bộ có trên 50 thành viên.
Hãy tưởng tượng tiếng trống của những đêm làng quê xưa.
Không sân khấu hiện đại.
Không ánh đèn rực rỡ.
Không micro.
Chỉ có con người ngồi lại với nhau và hát.
Một câu hát được cất lên.
Một câu đối đáp vang lại.
Rồi tiếng cười.
Tiếng trống.
Tiếng người.
Tất cả tạo thành một không gian văn hóa rất riêng.
Ngày nay, cuộc sống đã thay đổi.
Thanh niên có điện thoại thông minh.
Trẻ em có nhiều loại hình giải trí.
Nhưng những câu lạc bộ Trống quân vẫn tồn tại.
Điều đó cho thấy một điều:
Di sản không tự nhiên sống mãi.
Nó sống nhờ những người chọn gìn giữ.
Nếu không có những người lớn truyền lại lời hát cho thế hệ trẻ, một ngày nào đó tiếng hát có thể chỉ còn trong sách.
Vì vậy, câu chuyện Trống quân cũng là một “câu chuyện hoa lửa”.
Ngọn lửa ở đây không phải ngọn lửa chiến tranh.
Đó là ngọn lửa của ký ức.
Ngọn lửa của văn hóa.
Ngọn lửa được chuyền từ người này sang người khác để quê hương không đánh mất tiếng nói của mình.



