TIẾNG TRỐNG TẬP HỢP
Một người đánh trống làng dùng tiếng trống quen thuộc để tập hợp nhân dân trong những ngày lịch sử.
Phạm Văn Tư là người đánh trống nổi tiếng trong làng.
Mỗi khi làng có hội, tiếng trống của ông vang lên từ đầu làng đến cuối xóm.
Nhưng năm 1945, tiếng trống ấy mang một ý nghĩa khác.
Một buổi sáng, Tư được một cán bộ tìm đến.
“Bác Tư, hôm nay bác giúp chúng tôi một việc.”
“Việc gì?”
“Khi có hiệu lệnh, bác đánh trống thật lớn để bà con tập trung.”
Tư nhìn người cán bộ rồi gật đầu.
Ông hiểu đây không phải chuyện hội làng.
Đến giờ, ông đứng bên chiếc trống.
Tay cầm dùi.
Một hồi trống vang lên.
“Thùng! Thùng! Thùng!”
Người dân bắt đầu bước ra.
Tiếng trống liên tục vang.
Những người đang làm ngoài đồng cũng trở về.
Trẻ con chạy theo người lớn.
Thanh niên tập trung thành từng nhóm.
Tư nhìn dòng người ngày càng đông.
Ông đánh trống mạnh hơn.
Có lúc tay đau, nhưng ông vẫn tiếp tục.
Một người đến nói:
“Bác nghỉ đi.”
Tư lắc đầu:
“Bao giờ mọi người tập trung đủ thì tôi nghỉ.”
Khi đoàn người đã đông, tiếng trống dừng lại.
Không gian đột nhiên im lặng.
Rồi tiếng hô vang lên.
Tư đứng phía sau.
Ông nhìn lá cờ đỏ.
Trong lòng có một cảm giác khó tả.
Sau ngày ấy, nhiều người trong làng gọi ông là “người giữ tiếng trống”.
Nhưng Tư luôn nói:
“Tôi chỉ đánh trống. Người quyết định vận mệnh quê hương là bà con.”
Nhiều năm sau, chiếc trống cũ vẫn được giữ trong nhà văn hóa làng.
Mỗi lần nhìn nó, người dân lại nhớ về một mùa Thu đặc biệt.



