Bài viết

Tiếng trống trên bến Rạch Gầm

Ninh Bình28/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa xuân năm 1785, khi quân Xiêm kéo vào xâm lược nước ta, vùng sông nước miền Tây Nam Bộ trở thành chiến trường quyết định. Trên dòng sông Tiền, khu vực Rạch Gầm – Xoài Mút đang âm thầm chuẩn bị cho một trận đánh lớn của nghĩa quân Tây Sơn dưới sự chỉ huy của Nguyễn Huệ.

Tại một làng nhỏ ven bến Rạch Gầm có chàng trai tên Phúc vừa tròn hai mươi tuổi.

Phúc sinh ra trong gia đình làm nghề đóng thuyền. Cha anh là người thợ mộc nổi tiếng khéo tay, còn mẹ bán trái cây ngoài chợ nổi. Từ nhỏ, anh đã quen với tiếng đục gỗ, mùi nhựa cây và những chiếc ghe xuồng xuôi ngược trên sông.

Anh khỏe mạnh, nhanh nhẹn và đặc biệt rất giỏi đánh trống lệnh trên thuyền. Mỗi dịp hội làng, tiếng trống của Phúc luôn vang rền, mạnh mẽ như thúc giục lòng người.

Khi quân Xiêm tràn vào, dân làng lo lắng trước cảnh quê hương bị đe dọa. Nhiều thanh niên đã theo quân Tây Sơn đứng lên chống giặc.

Phúc cũng xin gia nhập đội dân binh thủy chiến.

Cha anh đặt tay lên vai con:
— Sông này nuôi sống cả làng mình. Hôm nay con phải cùng mọi người giữ lấy nó.

Nhờ khả năng thông thạo sông nước và đánh trống hiệu lệnh, Phúc được giao nhiệm vụ đứng trên một chiến thuyền nhỏ, phụ trách truyền tín hiệu bằng tiếng trống giữa các cánh quân trong trận đánh.

Những ngày trước trận chiến, anh cùng đồng đội bí mật bố trí thuyền, giấu quân trong các nhánh sông và chuẩn bị hỏa công.

Mỗi đêm nhìn dòng nước lặng trôi, Phúc hiểu rằng trận đánh sắp tới sẽ quyết định số phận của biết bao người.

Một buổi rạng sáng tháng Giêng, quân Xiêm theo dòng sông tiến sâu vào trận địa đã được quân ta giăng sẵn.

Sương mù phủ kín mặt nước. Hàng trăm chiến thuyền im lặng chờ thời cơ.

Phúc đứng bên chiếc trống lớn trên mũi thuyền, tay nắm chặt dùi trống.

Khi cờ lệnh từ phía quân chủ lực phất lên, anh dồn hết sức đánh hồi trống đầu tiên.

“Thùng! Thùng! Thùng!”

Âm thanh vang dội xé tan màn sương buổi sớm.

Ngay lập tức, quân Tây Sơn từ nhiều phía đồng loạt tấn công. Hỏa lực bùng lên dữ dội, chiến thuyền giặc rơi vào thế hỗn loạn.

Tiếng trống của Phúc liên tiếp vang lên, truyền hiệu lệnh tiến công giữa khói lửa và tiếng sóng dồn dập.

Trong lúc trận đánh ác liệt nhất, một mũi thuyền địch bất ngờ lao tới gần vị trí của anh.

Để giữ tiếng trống không ngừng và bảo đảm hiệu lệnh cho toàn đội, Phúc vẫn đứng vững bên mặt trống đến giây phút cuối cùng.

Chiến thắng Rạch Gầm – Xoài Mút vang dội, quân Xiêm đại bại, non sông được giữ vững.

Nhưng Phúc đã mãi mãi nằm lại trên chính con sông quê hương mình.

Nhiều năm sau, người dân ven bến vẫn kể về chàng trai đánh trống năm ấy — người đã dùng nhịp trống tuổi trẻ góp phần làm nên chiến thắng lẫy lừng của dân tộc.

Tiếng trống trên bến Rạch Gầm không chỉ là hiệu lệnh của một trận đánh, mà còn là âm thanh của lòng yêu nước, của ý chí giữ nước và của những con người bình dị đã viết nên lịch sử bằng chính cuộc đời mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn