Tiếng trống trường
Tiếng trống trường
Sáng nay, ông Thành đứng trước cổng trường tiểu học mới xây của xã. Ngôi trường sơn vàng tươi, sân lát gạch đỏ, cờ bay phần phật.
Ít ai biết, mảnh đất này ngày trước từng là bãi tập kết hàng hóa thời chiến.
Năm 1971, ông Thành là dân quân địa phương. Đêm đêm, ông cùng đồng đội bốc từng bao gạo, từng thùng đạn chuyển vào rừng. Hễ nghe tiếng máy bay là tất cả tắt đèn, nằm rạp xuống đất.
Có lần, một trận bom rơi sát bìa làng. Mảnh đất nơi bây giờ là sân trường từng bị cày nát, khói bụi mù trời.
Ông còn nhớ rõ cảm giác nóng rát trên mặt khi đất đá văng lên.
Tiếng trống trường vang lên kéo ông về hiện tại.
Từng tốp học sinh ùa ra, áo trắng tinh khôi. Một cô giáo trẻ nhận ra ông, chạy lại:
“Bác Thành vào dự lễ khai giảng với trường cho vui ạ.”
Ông ngồi hàng ghế đầu, nghe các em hát Quốc ca. Giọng trẻ thơ trong veo, không lẫn chút lo âu.
Ông nghĩ: ngày xưa mình chuyển gạo trong đêm tối. Hôm nay, các cháu mang sách đến trường giữa ban ngày rực nắng.
Có lẽ, đó chính là điều đáng giá nhất.



