TIẾNG TRỐNG TRƯỜNG GIỮA LÀN BOM TỌA ĐỘ
TIẾNG TRỐNG TRƯỜNG GIỮA LÀN BOM TỌA ĐỘ
Giữa vùng đất lửa Vĩnh Linh, trường cấp một xã Vĩnh Thủy phải sơ tán học sinh xuống học trong các căn hầm chữ A ngầm. Thầy giáo tên Minh, một người thầy giáo làng có vóc dáng gầy gò nhưng nụ cười luôn ấm áp, hiền hậu lạ kỳ. Tài sản quý giá nhất thầy mang theo từ ngôi trường cũ bị bom đánh sập là chiếc trống trường bằng gỗ mít hoen ố. Mỗi buổi sáng, tiếng trống trường đĩnh đạc của thầy lại vang lên ba hồi chín tiếng, rộn rã khắp các căn hầm trú ẩn sâu. Âm thanh ấy như một lời khẳng định đanh thép rằng bom đạn kẻ thù không thể dập tắt được sự học của các em thơ. Các em nhỏ đội mũ rơm, tay cắp sách vở nhanh nhẹn bước xuống hầm học bài dưới ánh đèn dầu lạc mờ tối nhưng ấm lòng. Tiếng thầy giảng bài trầm ấm hòa cùng tiếng bom nổ oanh tạc vang vọng từ phía con sông giới tuyến hiền hòa xa xôi. Thầy dạy các em yêu từng tấc đất quê hương, dạy cách cắm chông tre bảo vệ làng xóm trước lũ giặc tàn bạo, khát máu. Có những ngày bom nổ quá gần làm sập cửa hầm, thầy lại dùng tay không bới đất cứu các học trò nhỏ của mình an toàn. Tiếng trống trường thời hoa lửa năm ấy đã nuôi dưỡng nên một thế hệ trẻ kiên cường, giàu lòng yêu nước thiết tha. Nó mãi là âm thanh thiêng liêng biểu tượng cho ý chí bất khuất của một nền giáo dục cách mạng oanh liệt.



