Tiếng trống trường giữa mây núi Sùng Đô
Sùng Đô là một vùng quê yên bình nằm giữa núi rừng Tây Bắc. Mỗi buổi sáng, khi ánh nắng đầu tiên chiếu xuống những đồi chè Shan tuyết và ruộng bậc thang, tiếng trống trường lại vang lên giữa bản làng, báo hiệu một ngày học mới bắt đầu.
Nhưng ít ai biết rằng để có được những lớp học đầy đủ như hôm nay, biết bao thế hệ người dân vùng cao đã phải cố gắng vượt qua nhiều khó khăn.
Ông Giàng A Câu là một trong những người luôn được bà con nhắc đến với sự kính trọng. Dù chỉ là một người nông dân bình thường nhưng ông luôn tâm niệm rằng muốn quê hương phát triển thì con em trong bản phải được học hành.
Ngày trước, đường đến trường vô cùng xa xôi. Nhiều học sinh phải đi bộ qua suối, trèo đèo từ sáng sớm mới đến lớp. Có em vì nhà nghèo nên nghỉ học giữa chừng để phụ giúp gia đình làm nương.
Nhìn thấy điều đó, ông Câu luôn day dứt trong lòng. Ông thường đến từng gia đình vận động phụ huynh cho con đi học. Ông nói với bà con rằng: “Ngày trước chúng ta khổ vì không biết chữ, bây giờ phải để con cháu học để có cuộc sống tốt hơn.”
Không chỉ động viên bằng lời nói, ông còn sẵn sàng giúp đỡ những gia đình khó khăn. Có năm mất mùa, ông mang thóc của gia đình cho một học sinh nghèo để em tiếp tục đến lớp. Những bộ quần áo cũ còn dùng được, ông cũng gom lại để tặng học sinh trong bản.
Mỗi khi trời mưa lớn, đường núi trơn trượt, ông lại cùng thanh niên trong bản sửa lại lối đi để trẻ em đến trường an toàn hơn. Có hôm trời rét buốt, ông vẫn đứng ở đầu bản từ sáng sớm để đưa các em nhỏ qua đoạn suối nước chảy xiết.
Nhờ sự quan tâm của những người như ông Câu, ngày càng nhiều trẻ em ở Sùng Đô được đến trường học chữ. Tiếng đọc bài vang lên mỗi sáng giữa núi rừng khiến bản làng trở nên vui tươi và đầy hy vọng hơn trước.
Nhiều năm sau, khi nhìn thấy những học sinh ngày nào trưởng thành, có người trở thành giáo viên, cán bộ xã hay bác sĩ quay về phục vụ quê hương, ông Câu luôn nở nụ cười hạnh phúc.
Câu chuyện của ông Giàng A Câu giúp em hiểu rằng có những người anh hùng rất giản dị. Họ không cần những điều lớn lao mà âm thầm góp sức cho quê hương bằng tình yêu thương và trách nhiệm đối với thế hệ tương lai.
Là tuổi trẻ hôm nay, chúng em càng phải biết trân trọng cơ hội học tập của mình, cố gắng rèn luyện để sau này góp phần xây dựng quê hương Sùng Đô ngày càng phát triển và giàu đẹp hơn.


